Em yêu anh, yêu giọng nói tiếng cười,
Em vật vã vì tâm hồn anh đó.
Mà tâm hồn với em sao xa lạ,
Mà tâm hồn mang vết gỉ sét to.
Nhưng tình yêu khẳng định: - Chẳng phải lo!
Một tay ta sẽ đánh bay vết gỉ!
Đã từng trải bão giông. Đã bình yên sau bão tố!
Và chao ôi, những đám cháy bừng bừng!
Riêng điều này liệu ai có thấu chăng –
Chỉ mình em đã cháy trong ngọn lửa:
Vết gỉ sét vẫn luôn luôn còn đó,
Và tâm hồn xa lạ – vẫn xa lạ như xưa...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.