Mười năm chính tỉnh phụ đèn xưa, Chống gậy bên thông đặng đọc thơ. Theo ngựa trông vời không khách tục, Hỏi thơ gõ cửa có nhà sư. Lui về Lục Dã sao còn kịp? Cấp phát Thanh miêu thẹn chẳng dư. Ngồi đợi công thành danh đã toại, Một gò xương trắng chất bao giờ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.