Đêm tuyệt đối
Phố phường tuyệt đối
Praha tuyệt đối
Không có gì
Không có gì ngoài đôi mắt em
Có lẽ là cái trần nhà
Có lẽ là hơi thở cuối cùng
của những lá phổi của trái đất
Không có gì
Không có gì ngoài em
Giữa tấm vải sơn và bức tường
Giữa cuốn sách và con dao
Giữa chiếc găng và que diêm
Giữa những chữ của tên em
Giữa hai lông mày
Giữa những ngón tay
Cái cây của im lặng
đã nảy mầm và mọc
Sóng ngập ngừng
Con tàu neo bến cảng
Một sợi tóc hát trên cái lược
Không bao giờ
Không bao giờ tôi ngờ được thế
Rằng bên trong thế giới này
Lại có niềm hạnh phúc
Tạp chí Văn học nước ngoài số 1 - 2004
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.