Leila bỏ tôi đi
Dửng dưng vào chiều tối
Tôi hỏi: “Sao em vội?”
Em đáp mặt tỉnh bơ:
“Đầu anh bạc rồi đấy”
Tôi đây cũng chẳng vừa:
“Ai có thời người nấy
Thứ xạ hương tối đen
Nay hoá thành long não”
Em nghe lời nói tôi
Rồi cười vang và bảo:
“Hẳn anh đã biết rồi
Xạ hương ai mới cưới
Long não người chết thôi”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.