Đương giấc ngủ
làm gì thấy mắt
hai chấm nhú ra, chọc qua má nóng bừng
Mụ bếp đứng dậy, uể oải, lừng khừng
đi khệnh khạng, càu nhàu, khạc nhổ
Mụ giống như quả táo ngâm héo úa
Nghĩ ngợi chần chừ, trán nhíu nếp nhăn
- Ai?
Vlađim Vlađimứt?!
Dạ vâng! -
Mụ bỏ đi, kéo dép lê lệt sệt
như người chứng kiến
chân đo bước, mụ đi
Bước đi xa dần...
Nhè nhẹ, nghe không rõ...
Cả thế giới này bỗng lẩn đi đâu đó
Còn chiếc ống nghe, vô định chĩa vào tôi
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.