Thế nếu ta kể chuyện của ta cho ta nghe?
Quả thật là suốt câu chuyện gập ghềnh
ta thường bị sẩy chân, và khi ta ngã
ta liền đứng dậy và nói với mình
là đã không có ai nhìn thấy ta, và ta
sẽ tiếp tục nói với chính mình,
đây là một tai nạn, và ta lại bắt đầu
lại, khập khiễng đi tới, miệng nói
được mà, ngã đây chẳng phải là ngã,
đá đây chẳng phải là đá, và cho dù
có những người đứng ngoài cười ta,
thì cũng có người khác cổ vũ ta, bảo rằng
ta đã có một câu chuyện đẹp trong đời, và
ta phải kể chuyện ấy, dù là cho chính ta nghe
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.