Ngôi nhà tường trắng, những cửa chớp khép lại,
nhà đóng kín như sau khi mở miệng la hét;
trên mặt đồng hồ con công ngơi nghỉ
xoá hết những giờ khắc của buổi trưa.
Điều ta cảm nhận: đêm nay sau khi nở đầy,
hoa hồng sẽ rụng cánh, êm ái đi vào cuối đời.
Hỡi con ta, hỡi cô bạn ta hãy đi tới –:
cuộc đời sáng chói trong cái chết của sự vật.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.