Cây anh đào sao chóng tàn đến thế,
Hãy nhìn xem! Hoa rụng kín gốc rồi,
Những cánh trắng đã bắt đầu mục nát,
Thành hoa văn loang lấm tấm, tả tơi.
Tuổi thanh xuân cũng chóng tàn đến thế,
Chỉ như là một ngọn gió thoảng qua,
Một nỗi buồn không thể nào kìm nổi,
Cứ dâng đầy trong lồng ngực xót xa.
Nhưng nếu như hồn anh đào bền bỉ,
Mỗi xuân về cánh trắng lại hồi sinh,
Thì con người chẳng bao giờ có thể,
Cứ sống hoài trong hạnh phúc tuổi xuân.
Bài dịch ký bút danh Châu Đan Quế.
[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.