Trăng đêm rọi sáng giếng xưa. Nước trong chẳng chút đong đưa sóng vờn. Không người khuấy động trào dâng. Lòng ta cũng chẳng thể nào chuyển lay Dẫu người gọi gió rung cây. Thoảng qua rồi lại lặng ngay ấy mà. Trắng trong ở tại lòng ta. Như vầng nguyệt tỏ soi vào giếng xưa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.