Khắp nơi lăn lộn một cành bồng, Hết bắc rồi nam túi rỗng không. Cái kiếp văn chương nghèo đến chết, Chiếc thân chìm nổi vất không cùng. Mã vàng muôn dặm chiều gần muộn, Tóc bạc đầy đầu gió thổi tung. Nghĩ chuyện xưa nay bao cám cảnh, Non xanh như cũ ánh tà hồng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.