Thơ thành viên » Bút Nhân » Trang thơ thành viên » Tôi sống để làm gì?
(Có giọng nói từng sống trong da thịt,
rồi lặng im – như thể chưa từng vang.)
Tôi học đọc giữa lòng Kyiv lở loét,
tro lẫn máu quánh đặc vỏ đạn mù.
Ngón tay run, khía chữ lên da sắt,
đến chữ O – tròn rỗng, chẳng còn hư.
Trần nhà nứt, ánh đèn nghiêng phía chết,
người dạy tôi hoá khói giữa âm u.
Chỉ chữ O, từ ấy không còn tiếng,
vẫn cháy lên như mắt kẻ không thu.
Tôi suy nghĩ trong ga tàu rỗng vỏ,
ở Dresden – nơi gió cũng quay lưng.
Trên tường nứt, nét phấn mờ như cỏ,
một vòng xoáy chưa chọn được phương chừng.
Ai từng viết, hay từng run trước đó?
Công thức kia cháy dở giữa màn sương.
Tôi chạm thử – trí nhớ mình rỗ rã,
như tiếng loa còn vọng một làn hương.
Tôi gặp Jack trên phố lạnh London,
bóng hắn nghiêng trên tường gạch sẫm than.
Lưỡi dao loé như tiếng gì đó buốt,
rạch ký ức lên ngực gái lang thang.
Máu chảy xuống thành hình không ai đọc,
chữ cong cong như bản ngã bị đâm.
Hắn không nói – mà tôi nghe văng vẳng:
“Tôi cũng từng học chữ… ở trong tâm.”
London cúi như người vừa thú tội,
phố thở ra mùi sát trùng ngập sân.
Jack quay lại, tay chạm vào miệng vết:
“Nơi này từng trắng… màu tri nhân.”
Tôi bày ra cái ôm giữa Berlin,
khi bức tường vừa đổ xuống giữa trời.
Hai thân thể nhìn nhau như vết chém,
ôm nhau chặt – và cắn răng không thôi.
Gạch vỡ vụn dưới chân như trí nhớ,
mỗi mảnh bay là một phía từng tin.
Tôi thấy máu loang nhẹ nơi vai trái,
không từ dao – mà từ lực niềm tin.
Ở Sarajevo, tôi sống nhờ phản xạ,
sau một cái ôm mà lý trí không tin.
Cô ấy chảy – không phải vì thiết tha,
mà vì da vẫn nhớ cách giữ mình.
Thịt chạm thịt – như tường từng đổ gạch,
như ký ức chưa kịp lùi khỏi da.
Cô nói khẽ, giọng vang như tiếng máy:
“Đừng yêu em – em chỉ còn phản xa.”
Tôi cảm xúc khi nghe tiếng rao khản,
ở Sài Gòn – lúc đèn vừa kịp lên.
Ai cũng cúi, như phố đang mặc niệm,
mà tiếng rao cứ gọi tên – không tên.
Không rau, không bánh, không gì bán,
chỉ những âm thừa lọt giữa lề quen.
Tôi đứng lặng, giữa hai hàng tường vỡ,
và hiểu rằng: nhớ là một nghề khen.
Tôi từng đi qua Aleppo nứt đá,
mỗi căn nhà là khung vỡ ký sinh.
Tường như tranh – đạn xuyên qua màu lạ,
phố thì rỗng, như lời muốn giữ mình.
Tôi băng chậm, bước chân vang như tiếng,
của ai đó từng ngã giữa lưng tường.
Gió cuốn bụi – lênh đênh như ý niệm,
và tôi hiểu: có nơi chẳng để thương.
Tôi từng ghé qua Venice thấm sáng,
một con thuyền buộc lệch cạnh hiên xanh.
Người đứng đợi, áo loang như bản vẽ,
rồi hỏi tôi có rành lối quanh quanh.
Tôi gật nhẹ – nước đụng vào chân ghế,
chuông vỡ tan giữa tầng mây không tên.
Cô lên thuyền, đọc tên mình rất khẽ,
rồi quay lưng – như gió lướt qua bên.
Tôi hối hận ở Nagasaki vỡ sáng,
không vì bom – mà vì một thoáng môi.
Trước vệt cháy – hình người còn bám tảng,
tôi đã nghĩ: nghệ thuật, hay là tôi?
Bóng đổ lại – như khung tranh rỗ mặt,
gió không reo, chỉ sượt tiếng tanh lìm.
Tôi quay đi – vai mình run như giấy,
Bóng đang in, không phải tôi đang tìm.
Tôi chết ở ngoài rìa Sao Thổ tím,
trong bộ đồ rách do lỗi không tên.
Dòng cuối nhật ký: tôi chưa từng trở lại,
không phải vì quỹ đạo, hay vì đêm.
Chỉ vì tôi chẳng nhớ dạng hình gốc,
ngón tay ai – và da ai đã cầm.
Tôi nhìn xuống – Trái Đất mờ như chấm,
người thật là ai? Để tôi chăm…
19/05/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.