Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Đăng ngày 16/05/2025 14:25, số lượt xem: 329

Tao mới khá lên, vừa đủ sống,
Đã quên manh áo vá năm xưa.
Đi ngang mái ngói tường rêu cũ,
Tự dưng mùi khói quẩn quanh vừa.

Có thằng con nít lom khom đứng,
Mặc chiếc áo xưa, vá bốn mùa.
Mắt nó nhìn tao, không hỏi nữa,
Chỉ buồn như thể đã từng thua.

Tao nhớ cái áo sờn vai trái,
Ngủ trưa trầy trật, rách từng hôm.
Bụi trường chưa sạch, mùi cơm khét,
Vẫn còn đọng ở trong từng ôm.

Mẹ từng hong áo bằng hơi thở,
Bếp nghèo hong cả tháng năm qua.
Cha từng ngồi vá khi đau lưng,
Từng đường kim rút ra bằng máu.

Vậy mà một bữa tao đem đốt,
Không vì thù hận – chỉ vì sang.
Muốn quên cái rét từng ôm chặt,
Muốn không còn dính chút bùn làng.

Lửa không hồng như trong truyện cổ,
Mà đen như mặt lúc soi gương.
Áo cháy, nghe tiếng răng mình nghiến,
Thấy thằng nhỏ rút khỏi tim thường.

Tao đâu có giàu, chưa đổi số,
Chỉ vừa sạch đất khỏi bàn chân.
Vậy mà đã sợ người ta biết,
Tao từng mặc áo chẳng ai cần.

Chiếc áo mày cháy, tao thì lạnh,
Tro bám vào lòng – gỡ chẳng ra.
Một chút quê hương, vài lời cũ,
Cũng bay theo khói giữa chiều tà.

16/05/2025