Có người sáng – đôi mắt không vết sẹo,
Nhìn đủ màu, mà chẳng thấy điều chi.
Mỗi sớm mai là một lần giả bộ
Ngạc nhiên khi mặt trời vẫn còn đi.
Thấy chiếc lá – không biết mùa đang đổi,
Ngắm ánh hoàng hôn cũng chẳng biết buồn.
Đôi mắt mở, mà hồn như đã gói
Trong một lần đóng cửa với linh hồn.
Người đi giữa đời, gót giày vang rõ,
Nhưng bước chân không biết sẽ về đâu.
Nghe tiếng gọi – mà tim không vang nhịp,
Tựa xác người rỗng ruột giữa mai sau.
Nghĩ vẫn nghĩ – mà đầu như đang rụng,
Ý từng ngày mòn vẹt đến ngu si.
Lời vẫn nói – mà toàn hơi thở lạnh,
Đêm chưa vào mà trí đã hoang phi.
Có người thấy – mà như không thật thấy,
Chạm cuộc đời bằng đôi mắt mù gương.
Mỗi ánh sáng là một lần lạc lối,
Mỗi sắc màu là một kiểu vô hương.
Sống rất tỉnh – mà không còn cảm giác,
Tựa con bù nhìn học cách làm người.
Không ai giết – mà lòng như đã mất,
Tự đem mình treo giữa một khoảng trôi.
Có người sống – nhìn rõ từng tia nắng,
Nhưng trong lòng chẳng biết nắng là chi.
Mắt vẫn mở – nhưng sâu hơn tất thảy,
Là một vùng mù mịt chẳng ai đi.
12/04/2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.