Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 21:12

ta nghĩ mình tự do
đêm nói với ta như vậy
sớm mai
ta chẳng biết viết gì

ta một mình lạc giữa phố đông
nhà hàng xóm khoan tường nhức mảng não
ý nghĩ đêm vỡ vụn
ta chẳng biết viết gì

ý nghĩ mòn vẹt những tứ thi
khép cánh cửa phòng ngăn hơi gió thổi
trang báo mạng bật tràn tâm trí

ta chẳng biết viết gì
ta đã sống rất sợ
sợ hãi đè nén ngôn từ
sợ hãi thức dậy thi tứ
và ta đã chôn sợ hãi cùng huyệt đạo ngao ngán
kiểu truyền thống
thế là
tâm thức vẫn còn trú ngụ nơi xương cốt
đeo bám vào tờ lịch bóc mỗi ngày

ngày bình yên và ngày ta đau
ngày bình yên và ngày con đau
bình yên là nốt trầm ta hạ giọng kém
cơn đau nằm trong âm vực cao
ta đã hát rất ca


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]