Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Bùi Kim Anh » Hình như mùa đã lỡ (2017)
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 04:16
căn phòng nhà mình đầy hoa
ngày đang ấm và tết đang dần đến
ngủ ngon đi con gái yêu của mẹ
mai xuân về trong giấc ngủ bình an
*
có gì đâu
cơn đau 10 năm quen thuộc
cảm xúc trượt trên con phố mỗi ngày
cơn gió mùa đông mỗi sớm
và mỗi sớm bắt đầu một ngày
lẽ nào như thế
sao lại là lẽ ở đời
*
mẹ một ngày
nghĩ tới con đau
hơi thở nhẹ
nhịp tim rất nhẹ
mẹ một ngày
sợ điều có thể
sợ điều mong manh
*
già rồi nghẹn miếng cơm ăn
nghẹn thời gian niềm đau năm tháng
giá như trao được
còn được gì trao lại cho con
đã thừa thãi rồi sự đời mất còn
đã hao hụt rồi bình minh mỗi sớm
và đêm vò võ cơn mê
*
chiều 30 con nằm truyền thuốc
thiên hạ nao nức đi sắm tết về quê
đau lâu rồi chịu đựng đã thành quen
bác sĩ thành bạn bè thân thuộc
con thuộc cho mình từng viên thuốc
tự mình chăm sóc mình thôi
chẳng muốn mẹ ở bên vì biết
mẹ mệt rồi
lo mẹ ốm ngày đông giá rét
xa con mẹ chỉ còn biết khóc
và ngồi đợi con bình yên
*
chậm
giọt giọt chậm rơi chặn những cơn đau
tỉnh dậy con nhắn tin về cho mẹ
sớm mai
mồng một con về chúc tết
chiều cuối năm mẹ đợi
chiều nào mẹ cũng đợi
con gái yêu ơi
sớm mai
*
cháu ơi hãy cố nhiều thêm
khi mẹ đau tính tình cũng khó
không thể chọn cho mình số phận
mình cùng nhau vượt lên
*
người đàn ông bé bỏng của bà
mím môi lại ngăn dòng nước mắt
cháu là tình yêu tiếp cho mẹ sự sống
an ủi khi bà trở gió nhức nguồn cơn
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.