Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Bùi Kim Anh » Hình như mùa đã lỡ (2017)
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 08:20
ký ức kể bằng giọng đùng đục nghe như giọng
vị thần mang lưỡi hái
thời gian đã qua bị băm nát
không thể gào toác lên
không thể khóc nấc lên
cũng không cả khóc âm thầm
dù da mặt tái xanh không huyết sắc tố
nghe có vẻ đang diễn
dù sự giả bộ ấy chỉ mình ta biết
thơ cũng không biết hết
ngày ta sống trong căn trọ hẹp
đêm ta ngủ trên tấm nệm xốp thủng
và ta lết chân trên phố Sài Gòn để
lết trở lại với ổ bánh mỳ nguội trên tay
ta chịu đựng sự tuyệt vọng của niềm tin
ta chịu đựng sự khốn cùng của tuyệt vọng
tê dại nhận thức
tê dại cảm giác
chèn lên tất cả là chịu đựng
thật khốn nạn khi rơi vào tình trạng không chắc chắn
nó làm ta hồ nghi con người
nó làm ta băn khoăn về mình
thật khốn nạn khi rơi vào cảm giác mất thăng bằng
nó làm ta không thể định vị
nó làm ta có cảm giác rơi xuống
buổi sáng muốn đập chết một cái gì đó
một chiếc lá rơi
một nhành hoa khô
một con gián nhảy ra từ xó cửa
một hoang tưởng
một lỗi lầm
cái này cái kia và không là gì cả
giữa những cái tên trống rỗng
lộp độp giọt... giọt... rơi... rơi...
buổi chiều muốn văng ra
một tiếng tục tằn
một lời thô bỉ
một câu chửi rủa
...
la hét tứ tung và chẳng đâu vào đâu cả
ngửa cổ lên trời mưa rơi xuống mặt
cúi gằm xuống đất nước mắt mặn môi
cái con thạch sùng kia tặc lưỡi
tối trời
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.