Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
2 người thích
Đăng bởi karizebato vào 25/08/2009 04:18

Thông tấn xã Việt Nam thông báo theo tin nước ngoài:
Một thiếu niên tuổi mười lăm, người Ý
Không dùng bình ắc quy, không cần hệ tua bin
Không dùng đến sự tự hào của các nhà bác học
Đã tự tạo điện năng bằng cơ thể của mình

Chào chàng Prômêtê trên tờ Văn Hóa hàng tuần
Người có trái tim nồng nàn hạng nhất
Sợ hành tinh sắp sửa đóng băng
Cậu đem giấu mặt trời trong ngực
Mặt trời lửa luôn luôn có thực
Khác hẳn chiến tranh giả dối rình mò
Tuổi của cậu cần trò chơi ký ức
Diễn văn hàng ngày toàn bom đạn buồn so

Đêm cậu đọc truyện Anđecxen và sung sướng nằm mơ
Thấy chú lính chì cụt chân yêu cô búp bê rơm hàng xóm
Cậu không biết rằng tình ái của tự do
Thường bị bọn vua quan ăn trộm
Chiếc giường cậu nằm cháy bùng cơn tức giận
Những cầu chì nổ tung khi cậu đến gần
Tay cậu sờ vật gì cũng hồng lên thành lửa
Mà khói đã bắt đầu từ giấc mộng trẻ con

Cậu bé siêu nhân hay quái vật, bệnh nhân?
Mọi câu hỏi đổ xô về nước Ý
Đức Giáo Hoàng vẫn cúi đầu làm lễ
Tổng thống Rigân vẫn giống hệt mọi ngày
Tổng bí thư Andrôpôp vẫn chân đất chân mây
Dân thế giới vẫn ngóng cơm chờ áo
Nhưng nhờ cậu mà đời mang tính đạo
Kho bom hạt nhân cấm cậu lại hàng rào
Phi thuyền không gian không cho phép cậu nhìn lâu
Các nhà khoa học lớn sợ cậu giành sáng kiến
Chỉ có nhà văn nhờ cậu thêm kinh điển
Và các nhà thơ nhờ cậu biết thiên đàng
Jêsu từng nói một câu không tranh biện:
"Nước trời bao giờ cũng mở cửa đón trẻ con"

Nếu cậu dư dùng, chia tôi chút điện năng
Ở Việt Nam củi thời này như quế
Người thiếu củi dùng lưng tôi làm bệ
Nồi gạo sẽ sôi mà không phải chạy tiền
Khu vực nào tuần lễ cúp hai đêm
Tôi sẽ đến để lùa vào ánh sáng
Tôi còn nấu chín hết các thức ăn ở cửa hàng tươi sống
Để làm lương khô cho những kẻ đói dọc đường
Tôi sẽ cho điện giật bọn bất tài đang choán chỗ các cơ quan
Để chúng hiểu thế nào là buốt ngực
Nơi có trái tim mà chúng đành quăng mất

Cuối cùng tôi chia chút nhiệt lượng cho em
Hỡi cô gái có một ngàn bình ắc quy trong mắt
Ở một nơi nào lãng mạn về đêm
Chúng ta sẽ cháy thành than ly kỳ nhất!


Nguồn: Bùi Chí Vinh, Thơ đời, NXB Thanh Niên, 2007