Thơ » Pháp » Armand Godoy
Đăng bởi hongha83 vào 15/11/2020 21:27
Je ne veux pas mourir
La vie est belle et bonne et j’en suis ivre
D’autres, fous, lui demandent le plaisir
Moi, je n’y vois que la douceur de vivre
J’aime mieux, comme Achille,
être un obscur Berger foulant les odorantes plaines
que de guider les barques dans l’azur.
En taciturne Roi des Ombres vaines
Je me cramponne aux cadences des arbres,
J’exulte dans la gorge des oiseaux
Et, de mon sang, fais palpiter les marbres
Je sais ravir leur parfum aux oeillets
Le rendre aux immortelles sans arome
Et respirer sur les gazons mouillés
Le jour fuyant, jusqu’au dernier atom
Je retrouve le chant des matelots
Sous la voix nonchalante des fontaines
Et mon amour s’allonge avec les flots
Pour embrasser des terres très lointaines
Je ne veux pas, je ne veux pas mourrir!
La vie est belle et bonne. J’en suis ivre!
Ote-moi tout: l’Espoir et le Désir
Mais laisse-moi cette douceur de vivre!
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 16/11/2020 21:27
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 16/11/2020 21:29
Tại sao tôi phải chết?
Tôi chẳng hề muốn chết bao giờ!
Đời tốt đẹp và tôi đang say mê.
Những kẻ điên rồ thường kêu đòi khoái lạc,
Còn tôi, tôi chỉ thấy nơi đây một cuộc đời yên ả, ngọt ngào!
Giống như Achille, tôi thích làm người chăn chiên
mạnh bước trên cánh đồng toả ngát hương lành
hơn là dẫn dắt con thuyền trôi mãi trên trời xanh,
theo ông Vua cõi âm, mặc trầm và hư ảo.
Ngộp trong tiếng rì rầm của biển nước
Tôi cố bám vào những cành cây
Rồi chợt mừng rơn khi dạt vào một hốc tổ chim,
Máu loang đầy mình, tôi đã dội vào bờ đá cứng.
Thoả mãn với mùi hoa cẩm chướng
Tôi trả hoa về với miền bất tử chẳng sắc hương
Và hít thở tự do trên thảm cỏ xanh rờn, ẩm ướt.
Một ngày qua đi sau giọt nắng cuối cùng!
Tôi tìm được bài ca thuỷ thủ
Dưới tiếng động nhạt nhoà tự những vòi phun.
Tình tôi vươn dài cùng sóng nước
Để ôm hôn dải đất dài tít tắp mù khơi!
Không muốn chết, tôi không hề muốn chết
Cuộc đời còn tốt đẹp biết bao nhiêu!
Vì nó, tôi còn đang ngây ngất.
Xin cứ mang đi tất cả những đam mê và hy vọng,
Nhưng hãy để lại cho tôi những trái ngọt của cuộc đời!
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 15/05/2026 21:08
Tôi chẳng muốn lìa xa cõi thế
Đời đẹp tươi, tôi say chén nồng nàn
Kẻ dại khờ đòi lạc thú trần gian
Riêng tôi hưởng chút dịu dàng sự sống.
Thà làm kẻ chăn cừu nơi đồng rộng
Như Achilles, đạp cỏ ngát hương say
Còn hơn làm Chúa tể bóng ma gầy
Chèo lái thuyền giữa trời mây hư ảo.
Tôi bám chặt nhịp cây rung trong gió
Reo vui cùng tiếng hót chim muông
Máu trong tim lay động đá hoa cương
Cướp hương sắc cẩm chướng hồng rực rỡ.
Đem dâng lại cho ngàn hoa không chữ
Hít khí trời trên thảm cỏ đẫm sương
Lúc ngày tàn, gom chút nắng cuối đường
Nghe thuỷ thủ hát bài ca viễn xứ.
Trong tiếng nước đài phun rơi thủ thỉ
Tình tôi dài theo con sóng khơi xa
Để ôm ghì những bờ bến lạ xa
Yêu tha thiết những chân trời mới mẻ.
Không, tôi chẳng muốn chết đâu, chẳng thể!
Đời ngọt lành, tôi say chén nồng nàn!
Cứ tước đi Hy vọng lẫn Dục đoan
Nhưng xin để lại chút dịu dàng sự sống!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.