Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương sáu
Đăng bởi Tung Cuong vào 19/11/2022 05:27
И вновь задумчивый, унылый
Пред милой Ольгою своей,
Владимир не имеет силы
Вчерашний день напомнить ей;
Он мыслит: «Буду ей спаситель.
Не потерплю, чтоб развратитель
Огнем и вздохов и похвал
Младое сердце искушал;
Чтоб червь презренный, ядовитый
Точил лилеи стебелек;
Чтобы двухутренний цветок
Увял еще полураскрытый».
Всё это значило, друзья:
С приятелем стреляюсь я.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 19/11/2022 05:27
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 14/03/2026 12:49
Lại buồn bã, lại đăm chiêu suy nghĩ,
Khi đứng trước nàng Ônga yêu quý,
Vladimir không còn sức để nói ra,
Kể lại nàng nghe câu chuyện tối hôm qua;
Chàng suy nghĩ: “Ta là cứu tinh cho nàng vậy.
Ta không chịu cho kẻ hư thân, đốn mạt ấy
Dùng lời ngon ngọt, than thở cháy trong lòng
Mua chuộc con tim trẻ non dại của nàng,
Để sâu bọ đáng khinh, càng độc hại
Đục ăn thủng cây loa kèn phá hoại
Để loài hoa toả hương sắc lúc ban đêm
Vừa đơm bông đã gục xuống úa tàn luôn”.
Thưa bạn hữu, nghĩa là tôi đã quyết:
Phải đấu súng với bạn tôi đến chết.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.