Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin
Đăng bởi hongha83 vào 26/07/2025 21:32
По небу крадется луна,
На холме тьма седеет,
На воды пала тишина.
С долины ветер веет,
Молчит певица вешних дней
В пустыне темной рощи,
Стада почили средь полей,
И тих полет полнощи;
И мирный неги уголок
Ночь сумраком одела,
В камине гаснет огонек,
И свечка нагорела;
Стоит богов домашних лик
В кивоте небогатом,
И бледный теплится ночник
Пред глиняным Пенатом.
Главою на руку склонен,
В забвении глубоком,
Я в сладки думы погружен
На ложе одиноком;
С волшебной ночи темнотой,
При месячном сияньи,
Слетают резвою толпой
Крылатые мечтаньи,
И тихой, тихой льется глас;
Дрожат златые струны.
В глухой, безмолвный мрака час
Поет мечтатель юный;
Исполнен тайною тоской,
Молчаньем вдохновенный,
Летает резвою рукой
На лире оживленной.
Блажен, кто в низкой свой шалаш
В мольбах не просит Счастья!
Ему Зевес надежный страж
От грозного ненастья;
На маках лени, в тихой час,
Он сладко засыпает,
И бранных труб ужасный глас
Его не пробуждает.
Пускай, ударя в звучный щит
И с видом дерзновенным,
Мне Слава издали грозит
Перстом окровавленным,
И бранны вьются знамена,
И пышет бой кровавый —
Прелестна сердцу тишина;
Нейду, нейду за Славой.
Нашел в глуши я мирный кров
И дни веду смиренно;
Дана мне лира от богов,
Поэту дар бесценный;
И Муза верная со мной:
Хвала тебе, богиня!
Тобою красен домик мой
И дикая пустыня.
На слабом утре дней златых
Певца ты осенила,
Венком из миртов молодых
Чело его покрыла,
И, горним светом озарясь,
Влетала в скромну келью
И чуть дышала, преклонясь
Над детской колыбелью.
О, будь мне спутницей младой
До самых врат могилы!
Летай с мечтаньем надо мной,
Расправя легки крылы;
Гоните мрачную печаль,
Пленяйте ум... обманом,
И милой жизни светлу даль
Кажите за туманом!
И тих мой будет поздний час;
И смерти добрый гений
Шепнет, у двери постучась:
«Пора в жилище теней!..»
Так в зимний вечер сладкой сон
Приходит в мирны сени,
Венчанный маком, и склонен
На посох томной лени...
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 26/07/2025 21:32
Trên bầu trời trăng ló
Sương phủ khắp núi đồi
Mặt nước hồ im lặng
Gió phe phẩy lả lơi.
Ca sĩ xuân im lặng
Trong rừng thông tối mờ
Đàn cừu trên đồi vắng
Tiếng chim đêm lưa thưa.
Trong căn phòng ấm áp
Đêm phủ lớp tối mờ
Lửa trong lò đã tắt
Nến thắp lên như mơ.
Thần địa đang đứng đó
Trên bàn thờ đơn sơ
Khuôn mặt thần ấm áp
Toả lan những mong chờ.
Đầu gối lên hai tay
Trong giấc ngủ quên lãng
Tôi say sưa mơ màng
Giấc mơ đầy lãng mạn.
Giấc mơ như có cánh
Trong đêm tối ảo huyền
Dưới ánh sáng kỳ diệu
Như đám đông hiện lên.
Giọng nhẹ nhàng thỏ thẻ
Dây đàn khẽ rung lên
Trong giờ đêm thanh vắng
Kẻ mơ mộng thiếu niên.
Ca nỗi buồn thầm lặng
Từng thôi thúc ngày đêm
Bàn tay như cất hát
Lòng sôi nổi đang lên.
Trong túp lều ấm thấp
Lời hạnh phúc nguyện cầu
Thần Zớt như che chở
Khói giông bão trên đầu.
Trong biếng lưới thuốc phiện
Hắn thiếp đi ngọt ngào
Miệng cất lời thô tục
Chẳng làm hắn lao xao.
Dù đòn vào lá chắn
Như giáng xuống đầu thù
Nỗi vinh quang rình rập
Tôi đang đứng đợi chờ.
Cờ chiến trận đang phất
Máu sẽ đổ thành sông
Bình yên tim mong muốn
Vinh quang sẽ đến cùng.
Mái ấm nơi thanh vắng
Ngày tháng đời an nhàn
Thơ ca trời ban tặng
Cho thi sĩ tài năng.
Nàng thơ tôi chung thuỷ
Vinh quang dâng cho người
Người tô điểm nhà nhỏ
Giữa hoang vắng đất trời.
Ánh bình minh vàng vọt
Người gieo xuống nhà thơ
Chổi thần người tưới tắm
Cho thân tôi đang chờ.
Và chiếu sáng hào quang
Thần ghé vòng tu sĩ
Và hơi thở nhẹ nhàng
Cúi xuống nôi con trẻ.
Hãy mãi là nàng thơ
Đến khi tôi ngừng thở
Hãy mang nhiều giấc mơ
Đôi cánh người rộng mở.
Đuổi xua buồn tăm tối
Mang lại lời dối gian
Cuộc đời xa mong đợi
Sương mù nơi đại ngàn.
Giờ muộn đời tàn lụi
Cái chết viếng nhà thơ
Nàng thì thầm ngoài cửa
“Trong lều chàng hãy chờ”.
Giấc ngủ đêm đông sâu
Trong trang trại thanh vắng
Thuốc phê ngả mái đầu
Lên thiền trượng cay đắng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.