Ta đập vỡ những tảng đá ngổn ngang lớp lớp
Lúc triều lên rút cạn tận đáy bùn
Lúc chú lừa mệt mỏi của ta lê bước
Chở đầy đá nặng oằn trên lưng

Ta cùng chú lừa đến giáp đường xe hoả
Chở đá vụn dồn thành đống rồi đôi chân lông lá
Thủng thẳng lừa đưa ta ra hướng biển xanh
Rồi vươn cổ rống gào lên

Lừa gào la rồi tơn tơn ra mặt
Quay trở lại đi không, thích quá nhẹ tênh
Bên đường cái quan lừa ta chợt thấy
Một vườn cây mát rượi xum xuê

Theo hàng dậu tường bao dài tít tắp
Trước mặt ta đung đưa những đoá hồng
Trong vườn tiếng hoạ mi hót ríu ran
Suối róc rách cây rì rào như hát

Cứ mỗi bên cửa vườn cây
Khi chú lừa kêu lên
Là ai đó trong vườn cây cười khúc khích
Rồi bỏ đấy đi xa dần, khẽ hát

Mải đắm chìm nghe chim hót báo điềm lo
Ta giục bước lừa đi và chợt thấy
Bóng tối thẫm đen ập xuống bờ lởm chởm đá
Hơi nồng oi bức xả lên


Nguồn: Thơ trữ tình A.Blok, NXB Đại học quốc gia Hà Nội, 2007
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)