Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Tiếng Nga
2 bài trả lời: 1 bản dịch, 1 thảo luận

Đăng bởi nguyenvanthiet vào 26/03/2008 19:19, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 27/11/2012 21:36

“Ловя мгновенья сумрачной печали”

Ловя мгновенья сумрачной печали,
Мы шли неровной, скользкою стезей.
Минуты счастья, радости нас ждали,
Презрели их, отвергли мы с тобой.

Мы разошлись. Свободны жизни наши,
Забыли мы былые времена,
И думаю, из полной, светлой чаши
Мы счастье пьем, пока не видя дна.

Когда-нибудь, с последней каплей сладкой,
Судьба опять столкнет упрямо нас,
Опять в одну любовь сольет загадкой,
И мы пойдем, ловя печали час.


21-7-1898

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Viết Thắng

Khi tìm bắt khoảnh khắc của đau buồn
Ta đi trên đường trơn, không bằng phẳng
Giờ phút hạnh phúc đợi em và anh
Thì chúng mình coi thường, xua đuổi chúng.

Đời tự do khi ta đã chia tay
Ta lãng quên những ngày trong xa vắng
Anh nghĩ rằng từ chiếc cốc thật đầy
Ta uống hạnh phúc một ngày chưa cạn.

Giọt cuối cùng sẽ đến một khi nào
Lại xô ta số phận đầy ngoan cố
Lại rắc điều bí ẩn vào tình yêu
Ta lại đi tìm bắt giờ đau khổ.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Butgai

Khi bắt gặp khoảnh khắc của đau buồn (Bản dịch của Butgai)

Ta vấp phải khoảnh khắc của buồn đau,
Trên con đường ghập ghềnh, trơn trượt.
Đã từng đợi ta những phút giây hạnh phúc,
Hai ta lại coi thường, xua đuổi chúng đi.

Đời tự do. Chúng mình đã chia ly,
Đã lãng quên những ngày qua xa vắng,
Nhưng anh nghĩ vẫn còn đầy và lấp lánh
Hạnh phúc trong ly ta chưa cạn cùng nhau.

Khi ta uống đến giọt cuối ngọt ngào,  
Số phận sẽ lại một lần xô đẩy,
Lại rắc vào tình ta điều bí ẩn,
Để ta lại tìm và bắt gặp khổ đau hơn.


Bài thơ này được chia thành 3 khổ và khá rõ về ý tứ:

Khổ 1: (Quá khứ) Đã từng có hạnh phúc nhưng không giữ gìn, để buồn đau lấn át
Khổ 2: (Hiện tại) Khi chia tay, chàng trai nghĩ rằng Hạnh phúc vẫn còn
Khổ 3: (Tương lai) Nhưng nếu tiếp tục uống đến giọt cuối của Hạnh phúc thì số phận lại xô đẩy đến buồn đau.

Cái vòng luẩn quẩn đó cứ tiếp diễn và sau mỗi lần thì hạnh phúc ít đi (chỉ còn đo bằng giọt) còn đau khổ sẽ nhiều thêm (khổ 1 chỉ là "Phút buồn đau", sang khổ 3 đã là "Giờ buồn đau").

Và như vậy, chia tay là tất yếu. Bản dịch của NVT hình như chưa ói lên được một cách rõ ràng mạch thơ đó
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời