Có những buổi chiều kỳ lạ
Mà những bông hoa có một tâm hồn
Mà hối hận phảng phất trời ngột ngạt
Mà trên tiếng thở than nặng nề làn sóng
Trái tim trao bí mật của cõi lòng
Có những buổi chiều kỳ lạ
Mà những bông hoa có một tâm hồn
Và những buổi chiều ấy
Tôi cất bước dịu dàng như phụ nữ

Có những ban mai rực rỡ
Như nàng tiên đầu lộng lẫy hoa hồng
Tâm hồn vui như róc rách nước sườn non
Trái tim ngân vang một trời thánh lễ
Thể xác tinh khôi, sáng trong trí tuệ
Những ban mai ấy
Tôi cất bước như trẻ thơ vui vẻ

Có những ngày ảm đạm
Mà mệt mỏi vì quá tự biết rồi
Mà trái tim già cỗi ôm nặng hận đời
Mà quá khứ thân thương sao giống hệt
Cảnh bài trí nhợt nhạt
Với quay cuồng một vai hề nhếch nhác
Có những ngày ảm đạm
Mà mệt mỏi vì gánh nặng sự đời
Tôi lom khôm như một cụ tổ thôi

Có những đêm trăn trở
Mà kinh hoàng đến day dứt dày vò
Mà tâm hồn lắng xuống đáy nội tâm
Tê tái và chơi vơi trên khủng khiếp vô cùng
Cảm thấy gió từ vực sâu thổi tới
Và bàng hoàng kinh hãi vội thoái lui
Có những đêm trăn trở
Và những đêm ấy
Trong bóng tối tôi như người thiên cổ


Nguồn: Muôn điệu hồn tôi, NXB Thế giới, 2001.
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)