Trăng đã già hàng triệu năm em nhỉ
Em nhớ không từ thưở trăng thôi nôi
Hai đứa mình bữa ấy đã biết ngồi
Biết cù ký, thọc lét nhau cười ngất.
Trải bao kiếp luân hồi xa vơ vất
Gặp rồi xa, rồi gặp lại rồi xa
Thành vợ chồng chẳng mất kiếp đâu mà
Còn thì lại mỗi người đi mỗi ngả.
Sinh rồi lớn, rồi chết già đủ cả
Cũng buồn vui mấy thưở em nhớ không
Cứ luân hồi trong trời đất mênh mông
Mỗi lần gặp lại mỗi lần đằm thắm.
Em yêu ơi, anh là anh nhớ lắm
Những kiếp người mình say đắm bên nhau
Em yêu ơi, bất luận đến ngàn sau
Tình mình mãi, trăng già kia chứng giám.
04/11/2017
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.