Phòng văn chốn ấy một trời yêu,
Hưu mới cho nên nhớ cũng nhiều.
Cây cảnh trên bàn nhìn thấy luyến,
Dép lê dưới ghế nghĩ mà điêu.
Thợ lò ảnh nọ khơi bao bạn,
Tờ lịch góc kia gợi những chiều.
Tất cả như là phim chậm ấy,
Càng nhìn, càng quyến lại càng yêu.
11/5/2020
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.