Anh ngang qua quán cuộc đời
Gặp em, khách trọ buông lời rủ rê:
Rủ rằng hai đứa cùng về
Trọ cùng một chốn dễ bề chăm nhau!
Mấy mươi năm trọ thoảng mau
Mai này kẻ trước kẻ sau về giời
Về giời anh lại lả lơi
Rủ em kết bạn rong chơi thiên đình
Giời thương giời phán chúng mình:
Thuỷ chung dệt tiếp mối tình chưa bưa!
Thấy chưa em đã thấy chưa,
Men tình hễ ngấm có chừa được đâu?
Cuộc yêu càng lúc càng lâu
Đến vô lượng kiếp bạc đầu chửa tan.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.