Tôi về thăm lại khúc sông
Xưa cô Thị Nở không chồng, chửa hoang
Bước đêm bổ sấp, bổ quàng
Thằng con anh Chí ôm choàng lấy tôi
Nó khóc, nó kể, bồi hồi
Mộ cha, doi đất, nó ngồi trông sang
Chỉ tay, chỗ ấy, ria làng
Chỉ vì trót dại, nhỡ nhàng, mẹ em
Thế gian, anh nghĩ mà xem
Tình cảnh thế, chẳng tòm tem, mấy người?
Nói ra anh cũng chớ cười
Nhân tình bố Chí, những mười mấy cơ
Đệ tử đông lắm, bây giờ
Vẫn ra bụi chuối, nằm mơ cháo hành
Bà ba nhà Kiến, hở anh?
Bố em thích chứ, nhưng đành giả ngơ
Tôi ngồi, đưa mắt ngó lơ
Cái lò gạch cũ, ai ngờ, vẫn đây
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.