15.00
Thể thơ: Lục bát
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi karizebato vào 18/12/2009 00:04, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi karizebato vào 18/12/2009 00:04

Thuyền đi núi cũng phiêu bồng
Đáy sông lẫn sắc câu vồng trao nghiêng
Thoảng mùi hương lạ cao nguyên
Thuyền ơi! có chở ngàn thiêng đi cùng?
Chèo đưa mây dáng ngập ngừng
Lao xao hoa nắng, thuỷ cung in hình
Sông sâu chớp mắt thần linh
Thuyền qua thạch động, thấy mình cao bay
Tóc rừng sương khói chen mây
Đôi bờ cây uốn vòng tay bắt cầu
Hữu tình áp má bông lau
Chợt nghe con sóc trên đầu: mưa hoa
Sông lam cuộn khúc thanh xà
Triều đưa con nước bao la thở dài
Bỗng dưng thấm lạnh hai vai
Hồ rung mặt nước u hoài ngủ mơ
Ngả đầu, vách đá trầm tư
Mây tung cánh hạc nghìn xưa lượn về
Bờ xa lặng bóng hươu quỳ
Vàng tan ngây ngất pha lê mây tầng
Vượt ngàn tiếng vượn lâng lâng
Núi hoang vu thốt bâng khuâng rùng mình
Thuyền trôi lướt mộng thuỷ tinh
Màu chiêm bao nổi lênh đênh bến bờ
Nắng nhoà đảo nhỏ bơ vơ
Chiều son lồng ánh san hô chap chờn
Thuyền đưa mình lạc sơn thôn
Đêm nay chắc nghỉ đầu non lưng trời?
Đầy khoang gió núi chơi vơi
Vọng thanh chim nhại tiếng người nhặt khoan
Lòng dâng như suối chứa chan
Tiếng đâu như tiếng thác ngàn gọi ta?
Rừng xanh vừa mới ra hoa
Một hồn xuân trắng vài ba sắc hồng
Nước xa thiêm thiếp làn nhung
Bến thuyền ngọc vỡ linh lung bóng chèo
Hồn rừng động tiếng nai kêu
Con thuyền độc mộc trôi theo nỗi buồn
Lửng lơ cá đớp hoàng hôn
Vạt xiêm thổ cẩm nét vờn thuỷ ba
Cô nàng lưng gợn nắng tà
Chèo đưa con mắt sao sa nổi chìm
Mơ về bóng núi thâm nghiêm
Tìm mây đưa lối, cánh chim ngại ngùng
Hỡi mây đáy nước phiêu bồng
Một xưa đã gặp mấy lòng dạo qua?
Bao giờ tôi ước mơ xa
Xuân rừng có lẽ mặt hoa võ vàng?
Cô đơn nhịp thở rừng hoang
Biết chăng hồ nước mênh mang nhớ người?


Nguồn: Đinh Hùng, Đường vào tình sử, Nam Chi xuất bản, 1961