Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đỗ Bạch Mai » Năm bông hồng trắng (1996)
Đăng bởi hongha83 vào Hôm qua 08:26
Mỗi khi công việc đi xa
Tôi rời ngôi nhà nhỏ bé
Hành trang mang theo gọn nhẹ
Đủ cho một cuộc lên đường
Tạm quên nhịp sống bình thường
Với những lo toan thường nhật
Bỏ lại giấc mơ chật hẹp,
Những nỗi buồn, những thói quen...
Tôi ra với biển mông mênh
Tầm mắt trải cùng vô tận
Lên núi trùng trùng mây trắng
Và tôi biết những tầng cao
Gặp những tâm hồn lớn lao
Trong những con người bình dị
Những người mẹ già như mẹ
Cầm tay tôi, mẹ gọi: Con!
Cái tình ngàn dặm nước non
Cái tình chi son sắt thế!
Tôi khóc khi người lính trẻ
Nhường tôi ngụm nước Trường Sa
Có người chở đò tôi qua
Khi gặp dòng sông trước mặt
Có người dìu tôi vượt dốc
Khi đường ghềnh thác cheo leo...
Và ngôi sao của tin yêu
Dẫn dắt tôi lên phía trước
Những suối nguồn trong trẻo nhất
Mãi nuôi lớn cuộc đời tôi...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.