Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 11:19

Tặng Cường, và các em học sinh trường Nguyễn Đình Chiểu

Đàn ghi-ta chỉ có sáu dây thôi
Một dây dành cho tôi
Dây trầm nhất và cung trầm nhất
Tôi lắng nghe...

Lời em hát:
“Mẹ ơi, ánh sáng có phải là gương mặt mẹ
Nếu không, sao khi chạm bàn tay vào,
con lại run rẩy thế?

Mẹ ơi, màu hồng có phải là hương thơm của loài hoa
Mà người bạn gái dịu dàng mang đến cho con?...”

Tôi nhắm mắt và hình dung
Mình đang đi về nguồn ánh sáng

Lời em hát:

“Mẹ ơi, có phải bàn tay cũng biết nhìn
Nhờ bàn tay, con đã không vấp ngã.
Con nhận ra những bàn tay quen, lạ
Bàn tay băng giá, bàn tay ấm nồng...”

Tôi nhắm mắt và hình dung
Trong tay mình: một bàn tay dẫn dắt

Lời em hát:

“Nhưng mẹ ơi, con muốn được nhìn thấy
ánh trăng
Con muốn được nhìn gương mặt mẹ
Muốn được nhìn bàn tay thân thương của
các thầy cô giáo
Muốn được nhìn nụ cười người con gái con yêu...”

Tôi lén lau những giọt nước mắt
Nhưng nó cứ tràn ra cùng với những lời ca.


17-10-1995

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]