Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đồng Đức Bốn » Cuối cùng vẫn còn dòng sông (2000) » Em bỏ chồng về ở với tôi không
Anh như bão mọc đàn
Anh như trăng bọc gió
Cái cần thì chưa có
Cái có lại như không
Bài hát và cơn dông
Mặt trời và ngọn giáo
Cả lúc chuồn bay đảo
Anh vẫn về Hội An
Để được lấy tiếng đàn
Vẽ thành khu phố cổ
Những mắt nhà mắt nhớ
Được lấy nắng mà tô
Hương hoa đại nhấp nhô
Ở trên đài Vọng Hải
Khỉ Chùa Cầu hoá dại
Mơ giấc trăng đều đều
Anh là kiếp rong rêu
Xanh trên nền thơ cổ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.