Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đồng Đức Bốn » Cuối cùng vẫn còn dòng sông (2000) » Em bỏ chồng về ở với tôi không
Cốc bia vàng như mật
Em nâng lên mời tôi
Uống mãi chẳng thấy vơi
Uống nhiều càng thêm khát
Bên con đường bụi cát
Phố nhà như nằm mê
Có một mảnh trăng thề
Rơi vào trong đáy cốc
Có một cơn bão lốc
Xoáy vào muôn trang thơ
Đường đời lắm vết nhơ
Em đi không biết ngã
Đường tình đi muôn ngả
Thơ anh đi muôn nơi
Yêu ghét cũ như trời
Tìm đâu mà chẳng thấy
Nào em cùng đứng dậy
Uống với anh một ly
Sắp đến giờ ra đi
Phố buồn như chấu cắn
Tình buồn như trăng lặn
Thôi thì ly cứ ly.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.