Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Thể thơ: Tản văn
Thời kỳ: Hiện đại
Từ khoá: Kon Tum (2) Măng Đen (1)

Đăng bởi Niê A Dũng vào 28/06/2025 21:09

Từ hướng thành phố Kon Tum xuôi xuống, hay từ hướng Quảng Ngãi ngược lên, sau bao quanh co đèo dốc, thị trấn Măng Đen hiện ra tựa một quãng nghỉ, bằng lặng, khiến người ta có cảm giác muốn dừng chân an trú trước khi tiếp nối hành trình.

Ít ai biết, trước năm 1975, cái thị trấn nhỏ nằm nép mình lặng lẽ giữa cao nguyên tầng tầng lớp lớp núi đồi ấy, đã từng được gọi là Thượng Uyển - cái tên gợi cho người nghe liên tưởng đến những khu vườn của vua chúa khi xưa. Còn tên gọi Măng Đen xuất phát từ tên T’măng Deeng của người Mơ Nâm, có nghĩa là vùng đất bằng phẳng và rộng lớn. Ở độ cao khoảng 1200 mét so với mực nước biển, Măng Đen là khúc đuôi về phía Đông Bắc của cao nguyên Pleiku, với địa hình đa dạng, khí hậu ôn hoà, quanh năm mát mẻ, cảnh quan còn hoang sơ và đẹp một vẻ bình lặng. Măng Đen bây giờ là cái tên khá “hot” trong số những địa chỉ được tìm kiếm của khách du lịch.

Chúng tôi thường chọn Măng Đen cho những lần muốn lánh đi đâu đó khỏi ồn ào phố xá. Đến với Măng Đen vào nhiều thời khắc khác nhau, vào những mùa khác nhau, nhưng cảm nhận của tôi vào khắc nào, mùa nào cũng giống nhau, đó là cái vẻ an yên, bình lặng, không khí lúc nào cũng bàng bạc sương mây. Thị trấn nhỏ này có một điểm cộng rất tuyệt vời, đó là khi xây dựng công trình, nhà ở, người ta đã tôn trọng cây cối, không chặt bỏ đi. Vì vậy, những ngôi nhà nằm lằng lặng ẩn hiện dưới những tàng thông tạo thành điểm nhấn, thành vẻ đẹp riêng. Đêm buông xuống, ánh đèn vàng loà nhoà lẫn vào thông, vào sương, vào mây, khiến cảnh vật nhuốm chút trầm lặng, liêu trai.

Mặt trời ở đây buông xuống sớm và thức dậy muộn. Tôi rất thích thời khắc ngồi ngắm nhìn mặt trời dần ẩn mình xuống dưới những tàng thông. Và những ban mai, thức dậy sớm, để ngắm nhìn mặt trời dần nhô lên trên những biển mây. Đêm ở đây mùa nào dường như cũng dài hơn bởi sương và mây gần như cả ngày la đà vấn vít với thông. Có lẽ một trong những điều khiến cho cảnh sắc Măng Đen có được nét riêng, ngoài hoa mai anh đào, đó là thông. Thông ở đây còn khá nhiều, và đẹp. Người ta thường so sánh Măng Đen với Đà Lạt, thậm chí gọi Măng Đen là Đà Lạt 2, bởi dốc, bởi thông, bởi cảnh sắc và khí trời.

Một ban mai se sắt lạnh. Bước ra khu vườn ngập tràn gió. Gió cao nguyên mùa nào cũng sẵn. Gió quyện vào thông, quyện vào sương mai. Tôi cố gượng thật nhẹ bước chân để không làm náo động một buổi mai chỉ đang khẽ xạc xào quanh mình. Tiếng dương cầm loang ra từ một căn phòng nào đó, thảng hoặc, mơ hồ, trong suốt. Khung cảnh khiến trong đầu tôi vang lên những giai điệu của Rechard Clayderman. Tôi có thể mường tượng ra dáng vẻ mê đắm của người chơi dương cầm trong buổi sáng buốt lạnh hơi sương ấy. Nhưng khu vườn còn đang ướp đẫm sương sớm, như người chưa tỉnh hẳn giấc, lại khiến tôi nghĩ nhiều hơn về Secret Garden. Nocturne thì phải. Đúng rồi. Cái giai điệu ấy luênh loang, da diết, mơ hồ, hư ảo, ám gợi hơn nhiều. Nó như bám riết lấy những tàng thông, bám riết vào tiếng xạc xào quanh tôi, bám vào từng giọt sương còn buốt lạnh trên cây lá, bám cả vào tâm trí và những bước chân gượng nhẹ tận cùng của tôi… Mai này, những sớm mai tỉnh giấc, tôi có dám ao ước một điều gì đó liêu trai như cái khoảnh khắc tôi vừa chạm tới kia không?

Bây giờ, Măng Đen đang là mùa xuân. Cái thị trấn nhỏ quanh năm chìm trong mây mù bàng bạc ấy như bừng thức bởi sắc hồng của hoa mai anh đào. Trên tất cả mọi con đường, dưới những tàng thông xanh, màu hồng của hoa như thắp dậy cảnh vật, thắp dậy khí trời, thắp dậy cả cảm xúc. Chúng tôi đi giữa mùa hoa, như lạc về một đời sống khác. Hôm ấy, chuyến đi ngẫu hứng, đầy vô định. Chúng tôi gặp nhau bởi nhận thấy, có lẽ nhiều điều đang vơi dần đi. Trong đời sống này, nhiều cuộc gặp là để làm đầy thêm nhau lên sau những vơi cạn. Chúng tôi hoàn toàn không hẹn gặp mùa hoa nở. Nhưng rồi khi có mặt, hoa đã nở đầy mùa, như thể rực rỡ cho riêng chúng tôi vậy. Từ đỉnh đồi cao cho xuống tận thung sâu, hoa miên mải gối nhau chảy tràn, xuống lên theo đồi dốc. Tôi hỏi bạn, nếu bỏ lỡ mùa hoa này, bạn có tiếc? Bạn gật đầu, tiếc chứ. Bởi vì ngay cả nếu mùa sau có trở lại, mùa hoa này cũng đã qua rồi. Chúng ta chỉ có thể gặp lại những bông hoa khác, những khoảnh khắc khác, thậm chí cả chúng ta cũng sẽ khác, hoàn toàn không phải là thời khắc này nữa. Những mùa hoa nhắc cho chúng ta rằng, cuộc đời này có rất ít cơ hội để gặp nhau, nhưng lại có hằng hà lí do để xa nhau, mà đã xa, là xa mãi vậy…

Tôi gặp một bạn trẻ từ miền Tây lên khởi nghiệp. Câu chuyện đầu xuân mới cuốn tôi theo những thăng trầm. Từ một chuyến du lịch, mến yêu đất và người, em đã quyết định ở lại, gắn bó với thị trấn nhỏ này. Đất không chỉ cho em một nơi mưu sinh. Cái không gian bàng bạc vẻ trầm lặng này còn giúp em chữa lành những thương tổn từ sự va đập của cuộc sống đầy áp lực nơi phố thị. Ngày ngày hoà mình giữa núi đồi, được cỏ cây ôm ấp, hít thở không khí trong lành, nghe tiếng thông reo, tiếng suối chảy, tắm mình trong màn sương là đà dịu mát, em thấy mình quá đủ đầy. Ở đây không còn phải căng mình ra với doanh số, với thành tích. Không còn phải bày ra quá nhiều gương mặt và nụ cười để giao đãi. Thấy mình chân thật, thiện lành. Thấy thương đất thương người quá đỗi…

Hình như lần nào dừng lại ở nơi đầy thông reo ấy, tôi cũng được nghe thủ thỉ đôi ba câu chuyện như vậy. Có những chuyện được kể bằng lời, nhưng có những chuyện chỉ có thể lặng im, chìm vào mà cảm, mà hiểu. Tôi gọi đó là những khoảng lặng. Những khoảng lặng cùng Măng Đen đã giúp tôi thấu suốt nhiều điều. Có khi, một ngày nào đó, chính tôi cũng trở thành một câu chuyện giữa chốn lặng lẽ đó. Biết đâu được…


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]