1. Tôi say mê những mùa hạ nắng vàng như rơm
Khản đặc tiếng ve, nồng nàn sắc phượng
Những mùa hạ tôi ngụp lặn thoả thuê trong ao làng bao buổi sớm
Cánh diều cong lưng cõng khúc hát qua trời
Con dế răng đen gáy tiếng gọi mời
Cánh chuồn ớt đỏ như lời hứa hẹn
Thúc giục bước chân tôi rón rén
Trốn giờ ngủ trưa
Chỉ cần biết ngoài kia là nắng gió, cỏ hoa để sẵn sàng quên đi những đòn roi của Mẹ
Nhớ đến nao lòng những hạ khúc ấu thơ
Kẽo kẹt võng đưa lời Mẹ ru, Mẹ dỗ dành, Mẹ kể
Khe khẽ gió từ mảnh mo cau nơi tay Mẹ
Gió như từ cổ tích bay về
Như xào xạc có tiếng hàng tre
Như chân chất hương Ngâu, hương Mộc
Nhớ Cha ngồi châm thuốc lào, tàn đóm hồng rơi trên chõng
Ông thần Nông cấy lúa lưng còng.

2. Nhớ tuổi tôi theo mùa hạ nhiều lên
Rối bời những lo toan thi cử
Cồn cào những bờ thương bến nhớ
Nhớ trường, nhớ lớp... nhớ người dưng.

3. Lưu bút còn đây những dấu yêu mùa hạ cuối cùng
Mùa hạ mà sau đó bạn tôi không bao giờ còn cắp sách
Mùa hạ mà sắc phượng hồng trốn vào trong mắt
Tôi cứ trách mình sao không nói với em.

4. Phượng lại bắt đầu thắp những sắc hồng lên
Những ngọn nến cho sinh nhật hạ
Tôi đứng nhìn học trò chia tay bỗng dưng lại bâng khuâng, hoài niệm về mùa hạ
Hạ khắc vào tôi những vạch phượng hồng.


Nguồn: Đàm Huy Đông, Ngày anh không tìm em trong thành phố, NXB Văn học, 2016