Chúng ta nằm đây, cặp tình nhân trần truồng
Đẹp riêng cho nhau - thế là quá đủ
Những chiếc lá trên mi, là áo quần duy nhất
Chúng ta nằm giữa đêm thật sâu

Nhưng chúng biết về hai ta, chúng biết
Bốn góc phòng và những chiếc ghế cạnh đây
Những mảng bóng đen sáng suốt kia cũng biết
Kể cả chiếc bàn dù vẫn giữ lặng yên

Những tách trà của chúng ta là rõ nhất
Vì sao trà đang nguội đi dần
Và ông già Swift hiển nhiên thấu hiểu
Sách của ông còn đang giữ ở giữa chừng

Thậm chí cả lũ chim cũng biết
Em thấy chúng dám viết cả lên trời
Thật là táo tợn và thật là trâng tráo
Cái tên em dành chỉ để gọi một người

Còn cây cối? Hãy nói em nghe
Chúng đang thì thào điều gì không ngừng nghỉ ?
Chắc là gió biết, anh bảo thế
Nhưng biết thế nào thì vẫn bí ẩn vậy thôi

Một con bướm làm chúng ta kinh ngạc
Đôi cánh chấp chới đập sau bức rèm
Một hành trình im lặng - hãy xem chúng vỗ
Bướng bỉnh làm sao cho một đường bay chờ (*)

Có lẽ nó thấy cả điều ta không thể thấy
Bằng sự nhạy bén côn trùng bẩm sinh
Em chẳng bao giờ biết, anh cũng vậy
Rằng tim hai ta đang rực sáng trong đêm.


Holding pattern: thuật ngữ hàng không, tạm giải thích là đường bay vòng vòng của máy bay khi mà chưa thể hạ cánh xuống sân bay.