Dưới đây là các bài dịch của Phan Võ. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 2 trang (14 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Chí thành thông thánh (Phan Chu Trinh): Bản dịch của Phan Võ

Việc đời ngoảnh lại còn chi!
Anh hùng hết nước mắt vì giang san.
Muôn dân nô tự một đàn,
Văn chương bát cổ, nồng nàn giấc say.
Trăm năm cam chịu đoạ đày,
Thì bao giờ mới hết ngày tao lung?
Các anh tâm huyết nào không,
Bài này hãy thử xem cùng đầu đuôi

Ảnh đại diện

Thủ 36 - Ngộ cố nhân (Lê Hữu Trác): Bản dịch của Phan Võ

Lầm người, sự bởi vô tâm,
Nhìn nhau, nay những luống thầm thở than!
Một cười, giọt lệ chứa chan,
Mắt trông, xuân hết hoa tàn thương thay.
Anh em kết nghĩa kiếp này,
Kiếp sau cầm sắt bén dây hoạ là.
Trót vì người phụ lòng ta,
Ôi thôi, đành vậy, biết là làm sao?

Ảnh đại diện

Miết trì (Chu Văn An): Bản dịch của Phan Võ

Trăng nước bên cầu giỡn bóng tà,
Lặng tờ sen đứng, lá chen hoa.
Cá bơi ao cũ, rồng đâu vắng,
Mây phủ non suông, hạc ở xa.
Quế cỗi gió đưa đường đá ngát,
Rêu nan nước đẫm cửa thông nhoà.
Tấc son nào đã như tro nguội,
Nghe nói tiên hoàng, giọt lệ sa.

Ảnh đại diện

Hạnh An Bang phủ (Trần Thánh Tông): Bản dịch của Phan Võ

Sớm chơi núi mây nổi,
Đêm nghỉ bến trăng thanh.
Bỗng dưng được thú lạ,
Ngọn bút nảy muôn hình.

Ảnh đại diện

Thần Phù cảng khẩu hiểu bạc (Nguyễn Trung Ngạn): Bản dịch của Phan Võ

Sóng khoả gương trăng, ráng đỏ ngầu,
Xóm chài san sát bóng chều thâu.
Tận trời nước bạc tuôn như xối,
Đến bể ngàn xanh nhạt cả mầu.
Cửa động rồng về mù khoá kín,
Ngọn triều kình thổi tiếng chuông mau.
Thuyền lan một lá trông muôn khoảnh,
Ngỡ tới cung tiên tự thuở nào.


Bản dịch trong Hợp tuyển thơ văn Việt Nam, tập II, 1963.
Ảnh đại diện

Sơ phát Vĩnh Bình trại (Nguyễn Trung Ngạn): Bản dịch của Phan Võ

Việc nước lo toan dám quản công,
Ban mai áo thấm hạt sương nồng.
Trời Nam cung khuyết trong gang tấc,
Đất Bắc quan san vượt mấy trùng.
Cờ Hán bay pha vùng cỏ lách,
Ngựa Hồ thét dội tiếng đao cung.
Đường đời gian hiểm ta từng biết,
Chịu đựng xưa nay chẳng nản lòng.


Nguồn: Hợp tuyển thơ văn Việt Nam (tập II), NXB Văn học, 1962
Ảnh đại diện

Miết trì (Chu Văn An): Bản dịch của Phan Võ

Thuỷ nguyệt bên cầu ngắm bóng tà
Hoa sen chen lá lá chen hoa
Cá bơi ao cũ rồng đi vắng
Mây phủ non không hạc ở xa
Quế lão gió đưa đường đá ngát
Rêu non nước đẫm cửa thông hoà
Tấc son nào đã như tro nguội
Nghe nói tiên hoàng giọt lệ sa.


Nguồn: Thơ văn Lý Trần, Nguyễn Huệ Chi chủ biên, NXB Khoa học xã hội, Hà Nội, 1989
Ảnh đại diện

Ngọc tỉnh liên phú (Mạc Đĩnh Chi): Bản dịch của Phan Võ

Khách có kẻ:
Nhà cao tựa ghế; trưa hạ nắng nồng.
Ao trong ngắm làn nước biếc; Nhạc phủ vịnh khúc phù dung.

Chợt có người:
Mặc áo quê; đội mũ vàng.
Tiên phong đạo cốt; khác xa trần gian.
Hỏi “Ở đâu lại”, rằng “Từ Hoa San”.
Bèn bắc ghế; bèn mời ngồi.
Dưa Đông Lăng đem cắt; quả Dao trì đem mời.
Bèn sang sảng nói, bèn ha hả cười.

Đoạn rồi, trông khách mà rằng:
Anh cũng là người quân tử ưa hoa sen đó chăng?
Ta có giống lạ trong ống áo này.
Chẳng phải như đào trần lý tục; chẳng phải như trúc cỗi mai gầy.
Câu kỷ phòng tăng khó sánh; mẫu đơn đất Lạc nào tầy.
Giậu Đào Lệnh cúc sao ví được; vườn Linh Quân lan khó sánh thay!
Ấy là giống sen giếng ngọc ở đầu núi Thái hoa đây.

Khách rằng:
Lạ thay! Có phải người xưa từng bảo: “Ngó như thuyền mà hoa mười trượng, lạnh như sương mà ngọt như mật” đó ư?
Trước vẫn nghe tiếng, nay mới thấy thật.
Đạo sĩ lòng vui hớn hở, lấy trong ống áo trưng bày.
Khách vừa trông thấy; lòng ngậm ngùi thay.
Giấy mười thức xếp sẵn; bút năm sắc thấm ngay.

Làm bài ca rằng:
Thuỷ tinh gác để làm cung
Cửa ngoài lóng lánh bao vòng lưu li
Bùn thời tán bột pha lê,
Hạt trai làm móc dầm dề tưới cây,
Mùi hương thơm ngát tầng mây,
Ngọc hoàng nghe cũng rủ đầy tình thương.
Lạnh lùng hạt quế không hương,
Tố Nga lại nổi ghen tuông tơi bời.
Bãi sông hái cỏ dạo chơi,
Bến Tương luống những trông vời Tương phi,
Giữa dòng lơ lửng làm chi,
Nhà xưa sao chẳng về đi cho rồi.
Há rằng trống rỗng bất tài
Thuyền quyên lắm kẻ lỡ thời thương thay.
Nếu ta giữ mực thẳng ngay.
Mưa sa gió táp xem nay cũng thường
Sợ khi lạt thắm phai hương.
Mỹ nhân đến lúc muộn màng hết xuân.

Đạo sĩ nghe mà than rằng:
Sao anh lại ai oán như thế?
Anh không thấy: hoa tử vi trên ao Phượng hoàng, hoa hồng dược trước thềm Ngọc đường đó sao?
Địa vị cao cả; danh tiếng vẻ vang.
Triều minh thánh chúng ta đều được quý: cõi tao nhân anh đi mãi sao đang.

Khách bấy giờ:
Nghe lọt mấy lời; đem lòng kính một.
Ngâm thơ đình thượng của Thành Trai; hoạ câu phong đầu của Hàn Dũ.
Gõ cửa thiên môn, giãi tấc lòng, kính dâng bài “Ngọc tỉnh liên” phú.

Ảnh đại diện

Sơn vũ (Huyền Quang thiền sư): Bản dịch của Phan Võ

Gió thu ban tối thổi hiên tây
Nhà núi đìu hiu tựa đám cây
Tấc dạ tu hành từ những thuở
Dế kêu rầu rĩ bởi ai đây?

Ảnh đại diện

Cúc hoa kỳ 3 (Huyền Quang thiền sư): Bản dịch của Phan Võ

Quên mình, quên hết cuộc tang thương,
Ngồi lặng đìu hiu, mát cả giường.
Năm cuối trong rừng không có lịch,
Thấy hoa cúc nở biết trùng dương.

Trang trong tổng số 2 trang (14 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối