Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Nguyễn Tuấn Linh ngày 19/04/2026 11:20
Cái diễm kiều sinh sôi vốn chuyện ta hằng ước
Để đoá hồng rạng rỡ của nét đẹp không tàn,
Nhỡ khi đời già nua đến lúc phải dừng bước
Thì hết thảy kí ức có hậu duệ gánh mang.
Nhưng anh, anh si mê đôi mắt mình hơn cả,
Dùng chất đốt ái kỉ nuôi ngọn lửa tinh thần,
Anh gây cảnh đói ăn ngay giữa nơi dư dả,
Anh tàn nhẫn như thể kẻ thù của bản thân.
Hiện giờ trong người anh mọi nét đẹp hội tụ,
Vị sứ giả duy nhất của mùa xuân sáng tươi,
Vậy mà đoá hoa xinh anh giấu biệt trong nụ,
Bằng cái tính keo kiệt anh phung phí cuộc đời.
Hãy nghĩ cho thế nhân, hoặc anh thật xấu tính
Khi anh cùng nấm mộ nuốt trọn món quà xinh.
Gửi bởi Nguyễn Tuấn Linh ngày 10/01/2023 18:21
Lúc bốn mươi mùa đông vây hãm quanh vầng trán,
Đào chiến hào sâu hoắm trên trận địa điển trai,
Bộ chế phục anh đang khoác lên mình xán lạn
Sẽ trở thành giẻ rách quăng quật dưới dấu hài.
Thế rồi lúc người đời hỏi đâu rồi nhan sắc,
Đâu rồi cái kho báu của một thuở hoa niên,
Anh chắc sẽ trả lời, mắt trũng buồn hiu hắt,
Bằng mấy câu gượng gạo và khen ngợi hão huyền.
Sẽ đáng khen cho anh nếu dùng vẻ thanh tú
Để được đáp dõng dạc: “Đây con tôi đẹp xinh
Sẽ giải thích căn nguyên tuổi già cùng mọi sự,”
Vẻ đẹp xưa anh có nó đang khoác lên mình.
Con cái làm trẻ trung tuổi xế chiều lẩm cẩm,
Khiến máu anh ấm lại khi dần chuyển lạnh căm.
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.