Dưới đây là các bài dịch của Nguyễn Thụ. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 2 trang (14 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Ông tổ của tôi (József Attila): Bản dịch của Nguyễn Thụ

(Viết cho Szigethy Vilmosnak)

Ông tổ của tôi về trong giấc mơ
Khoác áo choàng phai, trên lưng ngựa trắng
Không chút điểm trang, quần áo đơn sơ
Trong ánh mắt lửa tổ tiên rực sáng

Mái tóc dài nâu như màu đất
Quen trận mạc tay ông chai sắt
Trăm cái chết hùng trong ánh mắt thẳm sâu
Cánh đại bàng bay phần phật trên đầu

Khuôn mặt đồng hun như buổi tối trầm tư
Có lẽ ông chưa nhoẻn miệng bao giờ
Những mạch máu căng vằn trên cổ
Ngực hiên ngang như một vùng núi lửa

Ông xuống ngựa - một ông vua chinh chiến
Hơi nhếch mép và không thành tiếng
Ông nhìn tôi, thẳng vào mắt, cầm tay
Như cha với con buồn thầm lặng, hôm nay


8-1922
Nguồn: Gió trắng (thơ và thơ dịch), Nguyễn Thụ, NXB Thanh niên, 2003
Ảnh đại diện

Gửi chị Jocó (József Attila): Bản dịch của Nguyễn Thụ

Tôi mơ ước thành người giàu có
Để một lần ăn ngỗng rán ngon
Mặc áo đẹp đi đây đi đó
Có 5 phô rinh mua bánh mỳ giòn

Miệng mút kẹo tôi khoe áo, mũ
Dù gặp ai tôi cũng muốn khoe
Cho mọi người thấy tôi đều nghĩ
Thằng Anti sung sướng, bảnh ghê!

Nhưng chỉ nghĩ cũng không dám nữa
Nên niềm vui cụt hứng thoáng qua
Và những điều ước mong chẳng có
Đời tôi chưa hạnh phúc bao giờ


Nguồn: Gió trắng (thơ và thơ dịch), Nguyễn Thụ, NXB Thanh niên, 2003
Ảnh đại diện

Con người cất tiếng (József Attila): Bản dịch của Nguyễn Thụ

Xưa có một người. Đi, đứng, nhìn quanh
Rồi cất tiếng: ta là cây lê dại
Rễ hoá đất này, tán hoá trời xanh
Thân của nó thành không gian cao vợi
Và sâu kiến ăn lê dại
Có chim muông và sao đói ăn cùng

Người tiếp bước đi, dừng lại, nhìn quanh
Rồi cất tiếng: ta là than, là sắt
Và trong những xưởng ầm ầm nấu gang luyện thép
Ném vào lửa những núi đồi cao ngất
Tạo những con tàu thon thả, tốc hành
Gầm thi với đời: cái tử, cái sinh
Người cất tiếng, nói, dừng rồi đi mất
Chỉ không nói rằng ta chính là người


17-7-1924
Nguồn: Gió trắng (thơ và thơ dịch), Nguyễn Thụ, NXB Thanh niên, 2003
Ảnh đại diện

Chú kiến nhỏ (József Attila): Bản dịch của Nguyễn Thụ

Chú kiến nhỏ ngủ giữa bầy con rối
Hỡi gió ơi, đừng cuốn chú đi xa
Khi khác thì gió thổi được mà!

Đầu tí xíu, mệt nhoài, kiến gối vào hạt cát
Bóng kiến cỏn con cũng gối cùng

Đánh thức nó dậy bằng ngọn cỏ!
Nhưng tốt hơn, nếu chúng mình về
Trời kéo mây về, mây đen xám gớm ghê

Chú kiến nhỏ ngủ giữa bầy con rối
Và, trời ơi, một giọt mưa rào rơi xuống cánh tay tôi!


Mùa hè 1926
Nguồn: Gió trắng (thơ và thơ dịch), Nguyễn Thụ, NXB Thanh niên, 2003
Ảnh đại diện

Người nghèo là kẻ nghèo nhất (József Attila): Bản dịch của Nguyễn Thụ

Nếu Chúa thiêng liêng là một học trò
Và suốt ngày đêm Chúa viết
Thì cũng chẳng thể nào viết hết
Rằng người nghèo phải khổ biết bao nhiêu

Kẻ nghèo vốn là nghèo nhất
Lạnh thấu xương giữa lúc đông về
Nóng cháy da những ngày nắng hạ
Buồn mênh mông trôi những đồng quê

Những ngày thường phải làm quần quật
Thứ bày đợi chờ thì khốn khó đoạ đày
Nếu muốn vui - một chút thôi - chủ nhật
Là thứ hai sẽ làm cụt hứng ngay

Dù trong lòng có những con bồ câu đẹp nhất
Óng ánh lông, ca hát rất hay
Nhưng cuối cùng hoá đại bàng phần phật
Sẽ xử phân cả lũ quạ ngày


6-1924
Nguồn: Gió trắng (thơ và thơ dịch), Nguyễn Thụ, NXB Thanh niên, 2003
Ảnh đại diện

Xa xôi, bên cạnh đàn dương cầm (József Attila): Bản dịch của Nguyễn Thụ

Những âm điệu từ dương cầm tuôn chảy
Như từ trà thơm hơi nóng bay lên
Ngây ngất về vuốt mặt tôi run rẩy
Trăm cuộc sống về đuổi đời tôi trong tim

Giọng Mác-ta văng vẳng ở bên
Sao mờ ảo, giọng nàng xưa không thế
Vật kỷ niệm từ nàng tôi không mang gì hết
Nhìn lặng cây đàn đôi mắt tôi trầm ngâm

Trước mắt tôi đôi môi nàng run run
Tôi đã đi xa, đi xa biết mấy
Những kỷ niệm đang cùng nhau trỗi dậy
Kỷ niệm từ nàng ôi mãnh liệt, vì sao?

Tôi phải đi đâu? Xa xôi chẳng đỡ đau
Những âm điệu từ dương cầm tuôn chảy
Như từ trà thơm hơi nóng bay lên


11-4-1922
Nguồn: Gió trắng (thơ và thơ dịch), Nguyễn Thụ, NXB Thanh niên, 2003
Ảnh đại diện

Dòng chữ đề trong cuốn anbom (Marina Svetaeva): Bản dịch của Nguyễn Thuỷ Minh

Em chỉ là một câu thơ trong trang sổ đời anh
Chẳng mấy khi hát lên lời ca của suối ngàn tuôn chảy
Nhưng anh là cuốn sách diệu kỳ, anh biết đấy
Hơn mọi điều em đã đọc trong đời

Em biết với anh, em là ngọn cỏ thôi
Anh thương tình, không giẫm nhàu, trong chốc lát
Nhưng trong em, anh là vườn hoa đẹp nhất
Toả ngọt ngào hương quyến rũ, anh yêu

Rồi mai đây, có lẽ, có một chiều
Anh cúi đầu bên từng trang kỷ niệm
Anh sẽ nhớ em thôi, anh sẽ ghìm tiếng khóc
Dẫu em chỉ là một câu thơ vô danh trong trang sổ đời anh

Ảnh đại diện

Ước được sống cùng anh (Marina Svetaeva): Bản dịch của Nguyễn Thuỷ Minh

Em muốn sống cùng anh
Nơi hoàng hôn vĩnh cửu
Nhuộm thị trấn yêu kiều
Có hồi chuông vĩnh cửu

Em muốn sống cùng anh
Trong một căn gác nhỏ
Nơi chiếc đồng hồ cổ
Buông từng giọt thời gian

Có đôi khi tiếng sáo
Từ xa đưa vọng về
Bên ô cửa nhỏ bé
Người nghệ sĩ say mê

Những bông tuy-líp đỏ
Khoe sắc ngoài ban công
Em chỉ cần có thế
Dù anh chẳng yêu em

Chiếc lò sưởi toả ấm
Giữa căn phòng đôi ta
Vài bức tranh nho nhỏ:
Hoa hồng, con tàu xa

Còn bên ngoài cửa sổ
Tuyết sẽ rơi, sẽ rơi
Anh nằm dài, lười biếng
Và em sẽ yêu anh

Đôi khi tiếng quẹt diêm
Khẽ vang lên sắc nhọn
Điếu thuốc cháy bập bùng
Những tàn tro run rẩy

Anh nằm dài, uể oải
Điếu thuốc tàn trên tay
Anh chẳng buồn dụi tắt
Trong lò, tàn tro bay

Ảnh đại diện

“Em thích một điều: rằng anh không đau đớn vì em” (Marina Svetaeva): Bản dịch của Nguyễn Thuỷ Minh

Em vui vì anh đau chẳng bởi em
Và em đau, chẳng bởi anh, đúng thế
Trái đất nặng nề, không bao giờ, có lẽ
Chuyển xoay vì hai đứa chúng mình
Em vui vì đôi ta có thể vui cười
Chẳng phải đắn đo, lựa lời khi nói chuyện
Không đỏ mặt bồi hồi trong lồng ngực
Khi tay áo khẽ lướt chạm vào nhau

Em vui vì ngay trước mặt em
Anh có thể thản nhiên ôm người con gái khác
Không rủa em chểt vùi trong hoả ngục
Khi môi em trao người khác, chẳng phải anh
Không ngày đêm nhắc lại tên em
Cái tên dịu êm anh nhắc trong tuyệt vọng
Em vui vì chẳng bao giờ trong nhà thờ yên lặng
Lời nguyện cầu hạnh phúc sẽ ngân lên

Cảm ơn anh, bằng bàn tay và từ tận trái tim
Bởi anh đã yêu em nhiều hơn là anh biết
Vì đã cho em sự bình yên trong đêm
Vì hiếm khi mình hẹn hò dưới bóng chiều tha thiết
Vì mình chẳng đi dạo cùng nhau dưới trăng xanh
Vì vầng dương trên đầu đôi mình không toả chiếu
Vì hỡi ôi em đau buồn chẳng phải vì anh
Và than ôi anh đau, chẳng bởi em, anh yêu dấu

Ảnh đại diện

Trái tim trong trắng (József Attila): Bản dịch của Nguyễn Thụ

Đời tôi không mẹ cũng không cha
Tổ quốc cũng không, chẳng Chúa thờ,
Không nôi, không mảnh khăn che mặt
Thiếu cả ái tình, thiếu thiết tha

Ba ngày ròng rã tôi không ăn
Không ít, không nhiều, dạ trối trăn
Hai mươi năm trọn đời tôi đó,
Tôi bán cho đời hai mươi năm

Nếu chẳng cần cho chỉ một ai
Thì quỷ sẽ mua tháng năm này,
Với trái tim trong tôi trỗi dậy
Nếu cần, chẳng sợ chuyện giết người.

Họ sẽ bắt tôi và treo cổ
Rồi chôn xuống đất mẹ thương thân
Cỏ mang Thần chết về xanh mộ
Trên trái tim tôi đẹp tuyệt trần.

Trang trong tổng số 2 trang (14 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối