Dưới đây là các bài dịch của Hoàng Ngọc Tuấn. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 2 trang (14 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]

Ảnh đại diện

Sonnet 89 (Khi anh chết, anh muốn em vuốt mắt anh) (Pablo Neruda): Bản dịch của Hoàng Ngọc Tuấn

Khi anh chết, anh muốn em vuốt mắt anh:
anh muốn ánh sáng và dưỡng chất của đôi bàn tay em yêu dấu
trải niềm tươi mát lên anh một lần nữa:
để anh cảm nhận sự dịu dàng đã làm thay đổi cả đời anh.

Anh muốn em sống trong khi anh, chập chờn ngủ, chờ em,
anh muốn đôi tai em vẫn còn nghe làn gió,
muốn em ngửi mùi thơm của biển chúng mình đã cùng yêu
và em tiếp tục bước trên bờ cát chúng mình từng sánh bước.

Anh muốn mọi điều anh yêu tiếp tục sống,
và em, người mà anh yêu và ca tụng hơn tất cả trên đời,
hãy tiếp tục nở hoa, muôn ngàn đoá mãn khai,

để em có thể gặt hái hết những gì tình yêu anh đã hiến,
để bóng anh được trải dài theo mái tóc em,
để vạn vật hiểu nguyên uỷ bài ca anh đã viết.

Ảnh đại diện

Thơ (Pablo Neruda): Bản dịch của Hoàng Ngọc Tuấn

Và vào tuổi ấy... Thơ đã đến
tìm tôi. Tôi không biết, tôi chẳng biết nó
đến từ đâu, từ mùa đông hay dòng sông.
Tôi chẳng biết thế nào và lúc nào,
không, nó không phải là những tiếng nói, nó không phải là
những chữ, cũng không phải sự im lặng,
nhưng nó đã gọi tôi từ một đường phố,
từ những nhánh cây đêm,
bất ngờ từ những nơi khác,
trong những ngọn lửa cuồng nộ
hay trên đường tôi về nhà một mình,
nó hiện ra không mặt mũi
và nó đã chạm vào tôi.

Tôi đã chẳng biết nói gì, miệng tôi
không biết
gọi tên,
mắt tôi mù,
và cái gì đó, cơn sốt hay đôi cánh lãng quên,
vỗ đập trong hồn tôi,
và tôi một mình loay hoay,
giải mã
sự cháy bỏng ấy,
và tôi đã viết hàng chữ đầu tiên mơ hồ,
mơ hồ, không hình dạng, trong suốt
vô nghĩa,
cái minh triết trong vắt
của một người vô tri thức,
và đột nhiên tôi thấy
bầu trời
hé ra
và mở toang,
những hành tinh,
những vườn cây run rẩy,
bóng tối thủng rách
chi chít
những mũi tên, những ngọn lửa và hoa,
đêm choáng ngợp mênh mang, vũ trụ.

Và tôi, sinh thể bé nhỏ,
ngây ngất với khoảng không vĩ đại
đầy tinh tú,
hình ảnh đích thực
của niềm bí mật,
tôi cảm thấy chính mình hoà nhập
vào chiều sâu vô hạn,
tôi cưỡi lên những ngôi sao,
trái tim tôi mở ngỏ cùng cơn gió.

Ảnh đại diện

Sonnet 49 (Hôm nay: tất cả những gì của hôm qua đều rơi rụng) (Pablo Neruda): Bản dịch của Hoàng Ngọc Tuấn

Hôm nay: tất cả những gì của hôm qua đều rơi rụng
giữa những ngón tay ánh sáng và đôi mắt chiêm bao,
ngày mai sẽ đến bằng những bước chân xanh lá;
không ai ngăn được dòng sông của rạng đông.

Không ai ngăn được dòng sông của đôi tay em,
đôi mắt của giấc chiêm bao em, cưng yêu,
em là sự run rẩy của thời gian trôi qua
giữa tia sáng thẳng đứng và mặt trời u ám,

và mặt trời khép đôi cánh trên em
nâng em lên và mang em đến với vòng tay anh
như một đặc ân đúng lúc và bí nhiệm:

Vì thế anh xướng lên tiếng hát cho ngày và cho vầng trăng,
cho biển, cho thời gian, cho mọi tinh cầu,
cho giọng nói em mỗi ngày và làn da em trong đêm tối.

Ảnh đại diện

Sonnet 46 (Giữa tất cả những ngôi sao anh ngưỡng mộ) (Pablo Neruda): Bản dịch của Hoàng Ngọc Tuấn

Giữa tất cả những ngôi sao anh ngưỡng mộ,
đẫm mình trên những dòng sông và trong những màn sương,
anh đã chỉ chọn ngôi sao anh yêu dấu
và từ đó suốt đời anh ngủ dưới trời đêm.

Trong tất cả những cơn sóng, hết cơn này cơn khác,
biển biếc xanh, cái lạnh biếc xanh, cành cây cũng biếc xanh,
anh chỉ chọn cho riêng anh một cơn sóng:
cơn sóng không thể buông rời nơi thể xác em.

Tất cả những giọt nước, tất cả những rễ cây,
tất cả những sợi ánh sáng khắp nơi dồn tụ lại,
sớm muộn gì cũng tìm đến với anh.

Nhưng anh chỉ muốn mái tóc em là của riêng anh, em yêu quí.
Và trong tất cả những gì dịu dàng tổ quốc đã cho anh
anh chỉ chọn lấy trái tim em man dại.

Trang trong tổng số 2 trang (14 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]