Trang trong tổng số 2 trang (14 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi hongha83 ngày 15/10/2019 20:19
Sóng nhảy
trắng hơn
mỗi giờ
xanh hơn
mỗi ngày
trẻ hơn
chết
Ngôn ngữ: Chưa xác định
Gửi bởi hongha83 ngày 23/09/2010 02:48
Bờ biển, hoàng hôn, căn phòng khách sạn nhỏ
Nàng đã ra đi, tôi không còn được thấy
Nàng đã ra đi, tôi không còn được thấy.
Một bông hoa trên ghế nàng bỏ lại,
Tôi ôm chiếc ghế cũ sờn
Tôi ôm chiếc ghế cũ sờn.
Mùi nước hoa phảng phất như hôn
Biển gầm réo, biển mừng vui
Biển gầm réo, biển mừng vui.
Ngọn hải đăng lấp lánh xa xôi
Đến đi em, biển đang ca hát
Đến đi em, biển đang ca hát.
Tôi lắng nghe biển hoang dại hát
Và tôi mơ trên ghế cũ sờn
Và tôi mơ trên ghế cũ sờn.
Nơi đây ngả vào lòng tôi nàng đã ôm hôn,
Biển đang hát và hát cùng dĩ vãng
Biển đang hát và hát cùng dĩ vãng.
Gửi bởi Kitten84 ngày 09/12/2009 19:37
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Vanachi
vào 11/12/2009 07:48
Tóc em vàng ra sao, anh không còn biết nữa
Nhưng anh biết màu vàng đồng lúa
Khi lúa trĩu bông nặng hạt gọi mùa sang
Anh lại thấy em trong màu lúa chín vàng.
Mắt em xanh ra sao, anh không còn biết nữa
Khi thu đến và bầu trời rộng mở
Tháng chín, bên người mệt mỏi tiễn đưa
Da diết màu mắt em anh lại nhớ.
Tiếng em êm ái ra sao, anh không còn biết nữa
Khi mùa xuân đến và đồng cỏ thở
Anh nghe tiếng em ấm áp vọng về
Từ một mùa xuân xa như bầu trời lặng lẽ.
Gửi bởi Kitten84 ngày 01/12/2009 01:51
Đã sửa 5 lần,
lần cuối bởi Vanachi
vào 13/12/2009 07:24
(trích)
1.
Anh ngồi đây trên bờ đá sáng
Ngọn gió nhẹ của mùa hè tuổi trẻ
Như hơi nóng cơm chiều bay sang.
Anh quen để trái tim mình im lặng
Cho những gì dĩ vãng trở về đây,
Phút hồi tưởng đầu anh cúi xuống
Và nhẹ nhàng buông rũ bàn tay...
2.
Ôi yêu em biết bao nhiêu
Trái tim sâu lắng bao điều, em ơi
Xấu xa, cô độc giữa đời
Với em cởi mở mọi lời trước sau.
Em như dòng nước trắng phau
Chảy từ anh, tự lòng sâu thác gầm
Nước đi, đi mãi âm thầm
Thác anh gào thét ầm vang đất trời,
Nước đi, đi đến muôn nơi
Yêu em, anh đứng giữa đời gọi em.
3.
Anh yêu em như con yêu mẹ
Như hầm tối yêu chiều sâu lặng lẽ
Anh yêu em như căn phòng yêu ánh sáng
Như cơ thể người thích yên lặng, nghỉ ngơi,
Anh yêu em như cơ thể con người
Yêu sự sống suốt đời vì cuộc sống.
Anh giữ mãi nụ cười em, với hình với bóng
Như đất giữ những gì rơi rụng,
Trong kí ức anh tất cả vẫn còn
Như a-xít ăn mòn vào kim loại,
Em yêu quý, thân hình em đẹp mãi
Em ở đâu tất cả đấy phai mờ.
Những giây phút trôi qua có lặng lẽ bao giờ
Em ở lại trong lòng anh yên lặng,
Những ngôi sao sáng bừng rồi cũng lặn
Em vẫn sáng ngời trong mắt anh
Hơi thở em trên môi anh mãi mãi mát lành
Như hơi nước trong hang giành giữ lại
Bàn tay em những nét đường mềm mại
Vẫn còn đây trên cốc nước em cầm.
4.
Ô, anh là gì trong những phút giây
ánh mắt em làm cho rõ nét?
Tâm hồn nào và ánh sáng nào đây
Sao ngây ngất, mơ màng không rõ rệt.
Anh vào cõi hư vô vào chiều sâu sắc đẹp
Của cơ thể em êm ái khôn cùng,
như động từ vào trong nghĩa mở
anh bước vào khám phá cõi mông lung...
Mạch máu em như những bông hồng
Khẽ lay động vô hồi êm ả
để mang đi vĩnh viễn men nồng
Tình yêu mở trên sắc hồng của má
Anh trao em mùa quả ngày mai...
Gửi bởi hongha83 ngày 16/04/2008 02:31
Thuở ấy trong giấc mơ của Người
Những con trâu chân dính đầy bùn
đầu đội vòng hoa
đi lang thang khắp ngả
Những chiếc thuyền chở đầy sách và hoa
lặng lẽ chìm xuống sông như hòn sỏi
Những con người mặc quần áo khói
Cố bò lên trong các hố sâu
Trên những ngôi sao
Đỉa bám vào vất vưởng
Và biển cong người như con chó
Cố chồm lên khỏi bờ
Những con chim trụi lông, trong mỏ
Ngậm dao xương đậu trên các ngôi chùa
Những bức thành xưa
Không chịu được sương rơi
Những tượng Phật mặt buồn rười rượi
mình quấn lấy lá cây
trong sương mù run rẩy
Những người dân chài
Biến thành con chuồn chuồn trên biển
Lượn quanh mấy chiếc thuyền không
Những con hoẵng mù, ướt lông
Đến nhà Người gõ cửa
Trong trường học dưới hầm sâu, bông lúa
Cháy bùng lên làm những bóng đèn
Hết thảy mọi cội nguồn Người đã đặt tên
Người lặng lẽ vuốt lên từng phiến đá
Rồi với chiếc gậy bao năm ròng vất vả
Người gõ lên mặt đất gọi lời thường
Hơi thở của Người không lấy ngang tầm mắt
Mà lấy từ ngọn cỏ, giọt sương.
Gửi bởi hongha83 ngày 16/04/2008 02:17
Chú ý: Anh sẽ biến thành con ngỗng trời nếu anh để mình cô độc quá lâu
Chú ý: Xương sẽ đầy giường nếu anh nằm quá lâu không có gương mặt ai bên cạnh
Chú ý: Bông hồng sẽ phụt ra lửa trắng nếu chỉ một mình anh ngửi nó
Chú ý: Quyển sách sẽ bay đi nếu anh chỉ để ý tiếng vo ve trong đó
Chú ý: Tấm gương sẽ phủ đầy nước mắt người già, nếu anh ngắm nhìn mình trong đó quá lâu
Chú ý: Sông sẽ oà lên khóc nếu nhìn nó mà anh không nhớ tới một vùng quê thời thơ ấu
Chú ý: Biển sẽ tát vào mặt nếu thấy nó mà hồn anh không biết trẻ
Chú ý: Những nạn nhân của vụ đắm tàu sẽ lôi anh xuống biển sâu, nếu anh bơi trên mặt nước bình yên, quá dễ
Chú ý: Những miếng thịt đang ăn sẽ ngọ nguậy mãi trong mồm, nếu anh không biết yêu từ con chim sẻ
Chú ý: Mở cửa tủ sẽ có người chết lăn ra, nếu tủ anh chứa đầy vàng tội lỗi
Chú ý: Mở nồi cơm đang sôi sẽ thấy toàn mắt trẻ thơ, nếu anh để trẻ thơ chết đói
Chú ý: Lưỡi của anh sẽ biến thành cục than đỏ rực, nếu anh nói quá nhiều lời tức tối
Chú ý: Ca-ra-vát sẽ tự thắt cổ anh, nếu anh nói quá nhiều lời gian dối
Gửi bởi hongha83 ngày 15/04/2008 22:54
Để tôi sống được thì trái tim này quá ít
nếu mỗi nhịp đập là một con chim
đậu trên vai mỗi người
để nó nói những lời tha thiết
về kiếp người khổ đau
Nếu mỗi phút trái tim tôi có tám mươi nhịp đập
thì nó phải đập hơn một trăm năm
để mỗi người có một con chim
Nhưng chỉ mới đủ cho những người đang sống
với những người ở cõi hư không
hồn đã phiêu diêu
tôi đành nợ những con chim - sự sống
Những con chim của nhịp đập trái tim
không biết được ngôi sao nào sắp rụng
nhưng lại biết những buồn vui sự sống
những con chim không đòi hỏi bánh mì
mà nhặt nhạnh những lời trung thực
rơi vãi giữa nhân gian
và lặng lẽ đậu lên vai bạn
như một kẻ đồng hành
Ôi từng con chim
của nhịp đập mong manh
mỗi bờ vai là một mảnh đất lành
Gửi bởi hongha83 ngày 15/04/2008 22:42
Đối diện với thời gian ta không biết làm gì
ta thúc thời gian đi
nhưng thời gian trôi lại làm ta đau khổ
Thời gian và hư vô
hồn ta như ngọn gió
giữa thời gian mênh mang
Cái đích cuối cùng nào ai thoát được
ta vẫn ném mình ra phía trước
vẫn nhảy qua bao đợt sóng
để đến miền đất mong
nhưng lại đến nơi không cần đi tiếp nữa
đất lặng im ôm hết vào lòng!
Ta vẫn cứ mong thời gian trôi
dù ta biết thời gian không biết đợi
dù ta biết thời gian chỉ là cát bụi
phủ lên ta từng phút từng giây
Hãy đến đi từng phút ấy
để giải thoát cho ta
khỏi phút giây này!
Gửi bởi hongha83 ngày 15/04/2008 22:13
Khi một cánh hoa
rụng xuống bùn đen
anh mở mắt nhìn
đau khổ
Khi ở trên cành
một chồi non nở
anh nhắm mắt chờ
hân hoan
Khi những lá vàng
rải lên mặt đất
anh sợ tan mất
Những giọt sương đêm...
Nhưng anh lặng im
trước điều oan nghiệt
và thơ anh viết
Cuộc đời đẹp sao!
Gửi bởi hongha83 ngày 15/04/2008 22:10
Con người chỉ giống nhau
ở hơi thở cuối cùng
Nó là cái không ai lấy được
Và cũng không ai có nhiều hơn
Trang trong tổng số 2 trang (14 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối