Trang trong tổng số 1 trang (7 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

“Bình minh thêm vẻ dịu dàng...” (Emily Dickinson): Bản dịch của Ngô Tằng Giao

Bình minh thêm vẻ dịu dàng
Hồ đào khoe sắc rỡ ràng áo nâu
Chùm dâu núng nính má bầu
Hồng hoa vắng bóng còn đâu vườn ngoài

Hàng phong choàng mảnh khăn vui
Cánh đồng khoác áo đỏ tươi pha vàng
Sợ lỗi thời lúc mùa sang
Em đeo lên chút nữ trang đón chào


Ảnh đại diện

Vịnh Sài Sơn tự (Nguyễn Trực): Bản dịch của Ngô Tằng Giao

Trong mây chót vót chùa cao
Đời người đâu dễ dịp nào viếng thăm
Hang sâu dấu Phật còn hằn
Sườn non chơm chởm nhà tăng dựa kề
Đất xa bụi ít bay về
Trăng thanh núi thẳm bốn bề sáng soi
Sư ông lưu khách lại rồi
Pha trà mời mọc lại lùi thêm khoai.


Ảnh đại diện

Cánh đồng Flanders (John Alexander McCrae): Bản dịch của Ngô Tằng Giao

Chốn đây chiến địa Flanders
Hoa anh-túc nở nên thơ giăng cùng
Giữa hàng thánh giá chập chùng
Chúng ta yên nghỉ nơi vùng thảnh thơi;
Sơn ca dạn dĩ đầy trời
Nhởn nhơ lượn hót giữa nơi súng gầm.

Chúng ta vừa mới lìa trần
Vừa lìa cuộc chiến, xác thân về nguồn.
Trước đây từng sống vui buồn
Ngắm bình minh đẹp, hoàng hôn diễm kiều,
Đã từng yêu, từng được yêu
Bây giờ nằm xuống phiêu diêu chốn này.

Trước khi ngã gục, xuôi tay
Ta trao chiến hữu đuốc đây hãy cầm!
Hãy đối đầu, chặn địch quân!
Giương cao đuốc sáng! Bảo toàn quốc gia!
Bạn ơi nếu phụ lòng ta
Niềm tin tan vỡ, xót xa vô bờ,
Dù hoa nở rực Flanders
Chúng ta tử sĩ bao giờ nghỉ yên!


Ảnh đại diện

Lucy Gray (William Wordsworth): Bản dịch của Ngô Tằng Giao

Tôi thường nghe nói tới em
Và khi có dịp ngẫu nhiên băng đồng
Giữa hoang vu, lúc rạng đông
Gặp Lucy Gray vô cùng đơn côi.

Bạn bè em chẳng quen ai;
Sống đời cô quạnh tại nơi hoang tàn,
Lớn lên hiền dịu vô vàn
Gần bên cửa ngõ nhân gian hững hờ!

Bạn thường thấy lũ nai tơ
Và thỏ rừng giỡn chơi bờ đồng xanh;
Nhưng nào còn thấy mặt xinh
Của em bé gái thật tình dễ thương.

“Đêm nay bão tố chập chùng
Con về thị trấn ngay đừng chờ chi;
Mang theo một chiếc đèn kia
Thắp cho Mẹ sáng phòng khi tuyết nhiều.”

“Thưa Cha! Con sẽ làm theo
Chiều nay kỳ lạ, tuyết gieo bất thường
Nhà thờ mới vọng hồi chuông
Điểm vang hai tiếng, trăng vàng còn xa!”

Cha nghe xong lấy móc ra
Móc vào bó củi, không chờ gì thêm
Cha làm công việc tiếp liền,
Con đưa tay nắm chiếc đèn ra đi

Vui như nai núi khác chi
Con đùa giỡn chạy, tay thì múa may
Đôi chân đạp tuyết tung bay
Bốc lên như khói văng đầy khắp nơi.

Nào ngờ bão tới sớm rồi
Lang thang cô bé lên đồi xuống nương
Trèo cao vượt lắm đoạn đường
Đâu về tới chốn lẹ làng bình yên.

Mẹ Cha nghèo khổ suốt đêm
Gần xa kêu réo kiếm tìm ngược xuôi
Không nghe con đáp một lời
Bóng con chẳng thấy tăm hơi chốn nào.

Sáng ra lên ngọn đồi cao
Vợ chồng từ đó nhìn vào đồng hoang
Thấy cây cầu gỗ bắc ngang
Cách xa nhà một quãng đường mà thôi

Họ quay về, khóc nghẹn lời
“Chúng ta sẽ gặp nhau nơi thiên đàng.”
-- Khi trên tuyết hiện rõ ràng
Chân con Mẹ thấy từng hàng in lên.

Rồi xuôi bờ dốc kề bên
Dấu chân nhỏ bé lộ thêm giữa đồi
Xuyên hàng cây gãy đôi nơi
Dấu theo tường đá kéo dài thẳng băng;

Mẹ Cha vượt cánh đồng bằng:
Dấu chân vẫn hiện rõ ràng y nguyên;
Lần mò theo vết chân trên
Họ cùng nhau tới ngay bên mé cầu.

Họ men bờ tuyết trắng phau
Lần từng bước một theo sau dấu này
Lọt ngay giữa ván cầu dầy
Dấu chân mất hút tại đây thật rồi!

-- Ngày nay còn vẫn có người
Nghĩ Lucy Gray chưa rời trần gian
Vẫn thấy em chốn đồng hoang
Dễ thương, cô độc, lang thang một mình

Trèo đèo, lội suối, vượt ghềnh
Không hề ngoái lại nhìn quanh non ngàn
Em ca bài hát cô đơn
Vọng vang trong tiếng gió vờn vi vu.


Ảnh đại diện

Đảo hồ Innisfree (William Butler Yeats): Bản dịch của Ngô Tằng Giao

Giờ đây ta sẽ đứng lên đi
Ra nơi đảo vắng Innisfree,
Dựng lên một cái chòi nho nhỏ
Làm bằng đất sét với phên tre.

Ta trồng đậu ngon đủ chín hàng
Nuôi một tổ ong mật óng vàng,
Ta sống một mình nơi vắng vẻ
Nghe ong hoà tấu khúc vo ve.

Đời ta sẽ hưởng chút yên lành
Từ màn sương mỏng buổi bình minh
Nhẹ nhàng nhỏ giọt êm đềm quá
Thấm tới tận hang dế hoan ca.

Nửa đêm hoang đảo sáng mơ huyền,
Tới trưa lại đỏ rực một miền,
Chiều về rộn rã chim hồng tước
Vui hót, lượn bay, cánh nâu hiền.

Ta đứng lên đi tới hồ ngay,
Vỗ bờ nghe tiếng nước đêm ngày
Dù đương giữa lộ hay hè lạ,
Hồ mãi vọng trong đáy lòng ta.


Ảnh đại diện

Xon-nê (Christina Rossetti): Bản dịch của Ngô Tằng Giao

Thơ thường lai láng tình yêu
Tập thơ tôi đã dệt nhiều lâu nay
Giờ thêm một áng thơ này
Cũng yêu thương, cũng đắm say tình đời
Để xin dâng tặng một người
Tâm như tổ ấm tuyệt vời biết bao
Gieo hồn tôi rất nhiệm mầu
Đó là Mẹ quý, tình đầu của tôi,
Trong lòng người tôi thường ngồi
Học bài yêu mến để rồi hiểu ra
Tình thương không tạo phiền hà;
Công trình của Mẹ thật là lớn lao
Đáng tôn vinh, đáng tự hào
Mẹ luôn như một vì sao dẫn đường
Thật cao quý, đẹp lạ thường
Giúp tôi đi khắp muôn phương thoả lòng.
Mẹ ơi! Vì Mẹ yêu con
Vì con thương Mẹ mãi còn thiết tha
Nên con xin kết vòng hoa
Đan bằng vần điệu thi ca thơm lành
Ghi tên Mẹ để vinh danh
Dù bao năm tháng trôi nhanh chẳng mờ
Tình như ngọn lửa tôn thờ
Vuợt điều quy ước, vượt bờ thời gian
Không thay đổi, mãi chói chang
Thoát vòng sinh tử vương mang kiếp người.


Ảnh đại diện

Quà tặng (Tagore Rabindranath): Bản dịch của Ngô Tằng Giao

Em yêu ta có gì đây
Tặng em vào buổi sáng này hỡi em?
Bình minh ca khúc êm đềm?
Nhưng nào buổi sáng có bền mãi đâu
Vầng dương toả nhiệt non đầu
Bình minh tàn lụi, úa mầu giống hoa
Và rồi ngay khúc hoan ca
Điệu ru nhàm chán cũng qua một thời.
Em yêu nếu buổi đẹp trời
Hoàng hôn dìu bước em nơi cổng nhà
Em mong chi gọi chút quà?
Quà chi ta sẽ mặn mà trao em?
Hay tặng em một ngọn đèn
Từ trong góc khuất im lìm nhà ta?
Nhưng khi em dạo chơi xa
Có mang đèn xuống phố qua lắm người?
Gió vô tình lắm chao ơi
Thổi đèn ta tắt mất thôi còn gì!

Trong tầm tay có quà chi
Mà ta có thể mang về tặng em
Dù hoa rực rỡ bên thềm
Ngọc ngà lộng lẫy khoe trên cổ người
Quà đâu luôn tạo nụ cười
Vì thời gian sẽ dập vùi cánh hoa
Ngọc ngà cũng rạn nứt ra
Sắc phô hào nhoáng phôi pha tháng ngày.
Quà mình trao tặng nhau này
Trôi qua năm ngón bàn tay em hiền
Rơi vào tro bụi lãng quên
Hoá thành tro bụi vương miền nhân gian

Thôi! Xin em buổi thanh nhàn
Du xuân dạo gót ngọc sang vườn nhà
Chợt đâu thoang thoảng bay xa
Hương thầm hoa lạ lan ra bất ngờ
Làm em thích thú sững sờ
Phút giây hoan lạc đó là quà ta.
Hay em đưa mắt nhìn qua
Lần theo lối rợp lá hoa bên đường
Chợt đâu một đốm tà dương
Lung linh in bóng ngăn đường em đi
Biến mơ màng tuổi xuân thì
Thành ra mộng đẹp khác chi mộng vàng
Xin em giữ ánh hôn hoàng
Làm quà trong trắng vô vàn ta trao.

Kho tàng trôi nổi biết bao;
Chói chang giây phút, tan vào hư vô
Vô đề ca khúc thiên thu
Cản ngăn nẻo ý, chặn ru bước đời
Tựa như vũ điệu buông lơi
Tàn nhanh theo tiếng vòng nơi chân người.
Tìm đâu! Thân vạn dặm chơi
Xa tầm tay với! Xa nơi ngôn từ!
Những gì em có riêng tư
Không hay không biết, không chờ không xin
Bạn lòng ơi giữ cho bền
Của riêng em đó kiếm tìm đâu xa.
Dù ta có tặng em quà
Tặng hoa hay khúc tình ca đáng gì.


Trang trong tổng số 1 trang (7 bài trả lời)
[1]




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: