Trang trong tổng số 1 trang (7 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

“Dù là ái nữ của ô già...” (Emily Dickinson): Bản dịch của Loretta

Dù con bé xíu xinh xinh,
Theo quạt tay nhỏ dạo quanh hội làng.
Dáng em nghiêng bước nhẹ nhàng,
Nắng trưa cũng bớt, gió sang cũng cười.

Ô cha – lặng lẽ giữa trời,
Theo cùng mưa bão, đứng nơi gió ngàn.
Người đi trời đổ mưa tràn,
Mượn cha che tạm, chẳng màng nặng vai.

Con thì điểm sắc trang đài
Cha thì đương chọi tháng ngày dãi dâu.
Người mang, kẻ mượn dài lâu,
Ô cha còn giữa nhịp cầu thế gian.


Ảnh đại diện

“Đời là sự việc xảy ra...” (Emily Dickinson): Bản dịch của Loretta

Cuộc sống — là điều ta gây dựng
Cái chết? Không ai hiểu tận tường
Chúa — quen Ngài ấy — thế là đủ chứng
Không cần ai khác đứng làm gương.

Ngài — không tin kẻ xa lạ
Kẻ khác — dễ phản bội lại ta
Chỉ cần lòng mình không ngần ngại
Chỉ cần chính Ngài đã biết ta là ai.

Mọi khoảng cách — Ngài từng đi hết
Chẳng còn dặm mới để sợ sai
Từng bước mịt mùng — Ngài đều vượt cả
Bằng ánh nhìn sâu, bằng bước chân dài.

Ngài đã bước — dịu dàng và vững chãi
Dẫn lối thiên đường — chẳng ngại tương lai
Kẻ hèn mới đứng hoài nơi cửa ngõ
Không dám dấn thân, không dám theo Ngài.


Ảnh đại diện

“Đồng bằng trải ra phía dưới...” (Emily Dickinson): Bản dịch của Loretta

Núi ngồi giữa cánh đồng
Như ngai vàng vĩnh cửu
Mắt ông - dõi bốn phương
Tâm ông - xét mọi hướng.

Bốn mùa như bầy con
Quỳ bên chân lặng thinh,
Tổ phụ của thời gian
Tổ tiên của bình minh.


Ảnh đại diện

“Tình yêu đến trước cuộc đời...” (Emily Dickinson): Bản dịch của Loretta

Tình yêu có trước đời ta,
Có sau cái chết, vượt xa luân hồi
Là nguồn sinh khởi đất trời,
Là làn hơi thở giữa đời thênh thang.


Ảnh đại diện

“Khi những bông hồng thôi nở...” (Emily Dickinson): Bản dịch của Loretta

Hồng thắm phai tàn, sắc úa hoa,
Tím kia cũng rữa, cánh lìa xa.
Ong bay lặng lẽ qua miền vắng,
Nắng xế trời tây đổ bóng tà.
Bàn tay thuở trước ngập ngừng hái,
Chốn Auburn đó, vắng hồn qua
Cúi xin giữ lấy bông hoa nhỏ,
Kẻo rồi tất cả cũng phôi pha.


Ảnh đại diện

“Đài hoa, cánh hoa, và gai...” (Emily Dickinson): Bản dịch của Loretta

Đài, cánh, gai xanh,
Buổi sáng trong lành.
Giọt sương long lanh,
Một hai ong quanh.
Gió lượn thinh không
Cây lá đón trông
Ta đây hoa hồng!


Ảnh đại diện

“Không ai biết tới đoá hồng bé nhỏ...” (Emily Dickinson): Bản dịch của Loretta

Không ai hay đoá hồng nhỏ xinh
Tựa khách hành hương giữa lặng thinh
Nếu chẳng có ta – người ở lại
Nhặt lên, dâng tặng một bóng hình

Chỉ có ong kia còn nhớ đến
Chỉ có bướm xưa vẫn chẳng quên
Từ chuyến đi xa về vội vã
Xếp đôi cánh nhẹ, nép mình êm.

Chỉ có cánh chim còn ngơ ngác
Chỉ chút heo may khẽ thở than
Ôi đoá hồng ơi – sao dễ chết
Như em vừa thoảng, đã vừa tan


Trang trong tổng số 1 trang (7 bài trả lời)
[1]




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: