Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Nguyễn Danh Hùng ngày 13/02/2025 21:07
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi tôn tiền tử
vào 13/02/2025 22:58
Liệu anh có đúng khi nói em đẹp hệt như mùa hạ những ngày trời nắng lên,
Khi so với nét dịu dàng và sự khả ái, nó chẳng thể thắng em.
Gió làm gãy chồi non mỗi khi muốn qua cùng trò chuyện,
Và mùa hạ dường như quá ngắn để cho hai ta được hò hẹn.
Vầng dương lắm lúc thiêu đốt vạn vật một cách rất thơ ngây,
Nhiều khi lại như cô gái nhẹ nhàng e ấp đứng nấp sau mây.
Vẻ đẹp nào cũng mất mai đây,
Dù có thể là do cố tình hoặc may rủi,
Không ai bước trên một dòng sông hai lần vì đời là thay đổi.
Nhưng không như vậy, ánh mắt trời của em toả sáng vạn năm,
Em sẽ đẹp vĩnh cửu, mọi sự trên đời chẳng đáng bận tâm.
Thần chết có đuổi theo em khắp nơi qua muôn ngàn kiếp,
Nhưng em luôn tồn tại bên trong những bài thơ bất hủ mà anh từng viết.
Cho dù mai thân xác anh mục, linh hồn anh về cõi hư vô
Hay là thiên đường,
Chỉ cần loài người còn thở và đôi mắt họ vẫn còn tinh tường.
Bóng anh còn mờ nhạt trong lời hậu thế dù đã thành vô danh,
Thì thơ anh vẫn sẽ sống, và em sẽ sống trong từng vần thơ anh.
Gửi bởi Nguyễn Danh Hùng ngày 09/03/2023 23:31
Thục nữ nào e nỗi ế chồng,
Dèm pha mặc kệ, ngó như không.
Sen phơi nắng hạ hương càng thắm
Bún lòng hồ thu nước vẫn trong.
Dòng Ngự gieo thơ chưa gặp khách,
Cầu Lam đợi ngọc quản chi công.
Miệng lằn lưỡi mối đừng khua nữa,
Ta há như ai, vững như đồng.
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]