Trang trong tổng số 9 trang (88 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [6] [7] [8] [9]

Ảnh đại diện

Chứng mất ngủ khách sạn (Charles Simic): Bản dịch của Hoàng Hưng

Tôi thích cái hố nhỏ của tôi
Có cửa sổ trông ra một bức tường gạch
Ở phòng bên có một chiếc dương cầm
Mỗi tháng vài chiều
Một ông già què đến chơi
Bản “Thiên đường xanh của tôi”

Tuy nhiên phần lớn là yên tĩnh
Mỗi phòng một con nhện trong áo khoác nặng nề
Bắt ruồi bằng cái mạng
Dệt bằng khói thuốc với mộng mơ
Tối quá
Tôi không nhìn được mặt mình trong tấm gương lavabô

Năm giờ sáng tiếng chân trần lên gác
Người “Gypsy” đoán số
Có cửa hiệu ở góc đường
Đi tiểu sau đêm ân ái
Cũng có lần, tiếng một đứa trẻ thút thít
Gần đến nỗi đã có lúc
Tôi tưởng chính mình đang thút thít.


Ảnh đại diện

Kiến trúc bi thảm (Charles Simic): Bản dịch của Hoàng Hưng

Trường học, nhà tù, những cái cây trong gió
Ta trèo những cầu thang ảm đạm của các ngươi
Đứng trong những góc xa nhất của các ngươi
Mặt nhìn vào vách

Tên sát nhân ngồi hàng đầu
Một cô bé Ophelia điên dại
Viết lên bảng đen ngày tháng hôm nay
Đao phủ là người bạn tốt nhất của tôi
Hắn đã mặc đồ đen rồi
Người giữ nhà đem con chuột nhắt cho chúng tôi chơi

Trong căn phòng ấy với những hoàng hôn đỏ
Là thời gian cho vĩnh cửu nói
Nên chúng tôi nghe
Như thể tim mình làm bằng đá

Tất cả bây giờ đổ nát
Những bức tường nứt, tróc
Mọi cửa sổ đều vỡ
Không còn đến một bóng đèn trần trụi
Cho người tù bị quên trong cô vắng
Và cậu học trò bị rớt lại đằng sau
Ngắm nhìn cây mùa đông trụi lá
Bị gió quất tơi bời.


Ảnh đại diện

Những que diêm (Charles Simic): Bản dịch của Hoàng Hưng

Tối mò khi tôi bước
Trên phố
Nhưng rồi ông xuất hiện
Người chơi diêm
Trong những giấc mộng của tôi

Tôi chưa bao giờ thấy
Mặt ông mắt ông

Sao bao giờ tôi cũng
Phải chậm chạp thế nhỉ
Và những que diêm đã cháy
Xuống sát ngón tay ông

Nếu là một ngôi nhà
Chỉ kịp nhìn một thoáng
Nếu là một đàn bà
Chỉ một cái hôn thôi
Rồi bóng tối chập lại

Thì tôi có thể đang ăn tối
Đang đắp một quả tuyết cầu
Đang được Giáo Hoàng La Mã
Nhổ cho mấy cái răng
Hoặc đang trần truồng chạy
Trên một bãi chiến trường

Người chơi diêm
Biết mà không nói
Ông chỉ thích những trò chơi bỏ dở
Những thành phố khó nhận mặt
Những tình yêu lớn ra đi
Trong một hơi thổi phù.


Ảnh đại diện

Thật đấy (Federico García Lorca): Bản dịch của Hoàng Hưng

Anh trả giá bao nhiêu phiền muộn
để yêu em như thể anh yêu!

Yêu em, khí trời làm anh đau,
đau tim,
đau cả mũ đội đầu.

Có ai mua cho mình
chiếc dải dài dài tết bằng lụa mỏng,
nỗi buồn bằng chỉ trắng
để dệt thành khăn tay?

Anh trả giá bao nhiêu phiền muộn
để yêu em như thể anh yêu!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Cây mâm xôi màu xám (Federico García Lorca): Bản dịch của Hoàng Hưng

- Ơi cây hoang dại cây màu xám
Em có cho ta trái ngọt lành?

- Đến đây. Máu đỏ và gai sắc
yêu em, em sẽ thuộc về anh.

- Trái cây em màu xanh sắc tối
hãy để tan dần trên lưỡi ta.

- Em sẽ ôm ghì anh mãi mãi
trong rừng gai bóng tối mơ hồ.

- Cây ơi, em đi tìm chi đó?
- Tình yêu mà anh không biết cho.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Lời vĩnh biệt (Guillaume Apollinaire): Bản dịch của Hoàng Hưng

Chùm thạch thảo này anh đã ngắt
Mùa thu chết rồi xin em nhớ cho.
Mình sẽ chẳng gặp nhau trên cõi thế
Hương thời gian đây chùm thạch thảo
Xin nhớ rằng anh vẫn đợi chờ.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Bài hát của người không được yêu (Guillaume Apollinaire): Bản dịch của Hoàng Hưng

Gửi Paul Léautaud

Và tôi hát bản tình ca này
Vào năm 1903 mà không hay
Rằng tình tôi giống như chim phượng
Chết một chiều để sớm mai hồi sinh

Một chiều Luân Đôn hơi mù sương
Một tên vô lại giống người tôi thương
Đến gặp tôi và ánh mắt hắn
Nhìn tôi làm tôi xấu hổ cúi gằm

Tôi đi theo gã trai đểu ấy
Hắn huýt sáo hai tay đút túi
Hai người như ở giữa những ngôi nhà
Giống như nước Hồng Hải rẽ ra
Tôi vua Ai Cập hắn dân Do Thái

Sóng ngói kia hãy đổ xuống đi
Nếu em đã không được yêu mê
Tôi là chúa tể xứ Ai Cập
Là em gái kiêm vợ vua quân đội của vua
Nếu em không phải mối tình duy nhất

Đến chỗ ngoặt một con phố cháy
Rực lên đèn đóm các mặt nhà
Những vết thương của sương đỏ máu
Ở đó than van các mặt nhà
Một người đàn bà giống em bước ra

Đúng ánh mắt vô tình của em
Đúng vết sẹo trên chiếc cổ trần
Say khướt bước ra từ quán rượu
Vào lúc mà tôi chợt nhận chân
Sự giả dối của ngay tình ái

Chuyện ngày xưa người hiền Ulysse
Cuối cùng khi trở lại quê hương
Con chó già còn nhớ đến ông
Bên một tấm thảm dệt tinh xảo
Vợ ông ngồi đó ngóng trông chồng

Ngày ấy chàng phu quân vương giả
Chán chường chiến thắng bỗng hân hoan
Khi gặp lại nàng xanh xao quá
Cì chờ mong tái nhợt vì tình
Tay ve vuốt con linh dương đực

Tôi nghĩ đến các ông vua hạnh phúc
Khi tình yêu giả dối và nàng
Người mà tôi vẫn còn mê đắm
Vấp phải bóng không thuỷ chung của họ
làm cho tôi bất hạnh quá chừng

Những nuối tiếc là móng nền địa ngục
Một trời quên lãng xin mở cho tôi
Vì cái hôn nàng vua chúa trên đời
Sẽ chết hết những uy danh tội nghiệp
Vì nàng bán hết bóng mình thôi

Tôi đã ngủ đông trong quá khứ mình
Để mặt trời Phục Sinh mau trở lại
Để sưởi ấm con tim tê tái
Còn hơn 40 kẻ tuẫn mình
Đời tôi chịu nhục hình gấp bội

Can tàu đẹp của ta ôi ký ức
Phải chăng mình chạy đủ quá rồi
Trong làn nước uống vào phát lợm
Phải chăng mình lang thang đủ rồi
Từ sớm tươi đẹp đến chiều buồn bã

Xin vĩnh biệt tình yêu giả dối
Đã nhập vào người đàn bà dần xa
Nhập vào nàng mà ta mất
Ở bên nước Đức năm vừa qua
Và ta sẽ không còn gặp lại

Ôi ngân hà người chị rực sáng
Của những dòng suối trắng Chanaan
Của thân thể những gái si tình
Những người chết đang bơi chúng mình hãy theo nhau gắng sức
Dòng chảy nàng tới các tinh vân...


Ảnh đại diện

Cầu Mirabeau (Guillaume Apollinaire): Bản dịch của Hoàng Hưng

Dưới cầu Mirabeau trôi dòng Seine
Và tình ta nữa
Chẳng biết anh còn nên nhớ
Niềm vui lại đến sau nỗi ưu phiền

Đêm cứ về giờ cứ điểm
Tháng ngày đi anh vẫn còn đây

Tay trong tay mình cứ đối mặt nhau
Cánh tay mình làm cầu
Dưới cầu qua qua mãi
Làn nước chán chường vì ánh mắt thiên thu

Đêm cứ về giờ cứ điểm
Tháng ngày đi anh vẫn còn đây

Tình yêu ra đi như nước kia tuôn chảy
Tình yêu ra đi
Cuộc đời sao mà chậm rì
Hy vọng sao mà dữ dội

Đêm cứ về giờ cứ điểm
Tháng ngày đi anh vẫn còn đây

Ngày qua rồi lại tuần qua
Mà quá khứ
Và những cuộc tình không trở lại
Dưới cầu Mirabeau trôi mãi dòng Seine

Đêm cứ về giờ cứ điểm
Tháng ngày đi anh vẫn còn đây


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

Trang trong tổng số 9 trang (88 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [6] [7] [8] [9]




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: