Trang trong tổng số 9 trang (88 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7] [8] [9] ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi hongha83 ngày 29/12/2008 03:01
Lao động đưa tới giàu sang
Các nhà thơ tội nghiệp hãy lam làm!
Con sâu róm không ngừng vất vả
Trở thành chú bướm huy hoàng
Gửi bởi hongha83 ngày 29/12/2008 02:49
Cầu cho có được trong nhà
Một người đàn bà biết lẽ phải
Giữa đống sách một chú mèo đi qua
Bè bạn thì bốn mùa
Nếu không làm sao ta sống nổi
Gửi bởi hongha83 ngày 29/12/2008 00:01
Tặng cô Marie Laurecin
Những bóng ma lướt qua người
Trên cỏ ánh ngày sắp tắt
Cô hề tự khoả thân
Và soi mình trong đầm
Anh bán thuốc dạo hoàng hôn
Khoe khoang những màn sắp diễn
Trời không sắc và đầy sao
Tinh tú nhợt nhạt như sữa
Trên sàn anh hề xanh xao
Trước hết cúi chào khán giả
Những gã phù thuỷ từ Bohême
Vài cô tiên và những kẻ mê hoặc
Tháo ra khỏi móc một ngôi sao
Anh vươn tay múa may với nó
Trong khi một người treo cổ
Đánh chũm choẹ giữ nhịp bằng chân
Người mù ru một thằng bé kháu
Nai mẹ cùng nai con đi qua
Chú lùn buồn bã nhìn đau đáu
Anh hề vụt lớn gấp ba
Gửi bởi hongha83 ngày 28/12/2008 23:55
Cánh đồng vào thu độc địa mà xinh tươi
Đàn bò gặm cỏ nơi này
Chậm rãi từng con nhiễm độc
Hoa bả chó màu thâm quầng và màu hoa lila
Nở nơi này mắt em như hoa
Tím nhạt như quầng hoa và như mùa thu ấy
Chầm chậm mắt em thấm độc đời ta
Lũ trẻ tan trường ầm ĩ đi qua
Khoác áo vải thô và thổi ác-mô-ni-ca
Chúng hái hoa những bông hoa giống như người mẹ
Con gái của con gái mẹ hoa màu mi mắt em
Mi mắt đập như hoa đập trước gió điên
Kẻ chăn bò ca khúc ca êm
Trong khi lũ bò chậm chạp rống lên
Vĩnh biệt cánh đồng mùa thu nở độc
Gửi bởi hongha83 ngày 05/11/2008 18:19
Tặng Carolyn Forche
I.
Đây là nơi
thà ta đừng biết tới
đây là nơi sẽ chiếm giữ hồn ta
đây là nơi ta không thể hình dung
đây là nơi cuối cùng sẽ đánh bại ta
nơi tiếng tại sao tự nó sẽ héo hon và trống rỗng.
Đó là nạn đói.
II.
Không bài thơ nào có thể viết
về nó, những dải cát
bao xác người chôn xuống
đào lên, nỗi đau không chịu nổi
còn vằn trên da họ.
Chuyện không xảy ra năm ngoái
hay 40 năm trước mà là tuần trước.
Chuyện đã xảy ra còn kéo đến bây giờ
Chuyện đang xảy ra.
Chúng ta kết những vòng hình dung từ cho họ,
chúng ta đếm họ như lần tràng hạt,
chúng ta đưa họ vào thống kê và kinh kệ
vào những bài thơ như bài này.
Chẳng có gì được việc.
Họ thế nào vẫn nguyên thế ấy.
III.
Người đàn bà nằm trên sàn xi măng ướt
dưới ngọn đèn không bao giờ tắt
những vết kim đâm vào cánh tay
để giết trí não
chị tự hỏi vì sao mình chết.
Chị chết vì đã nói
Chị chết cho quyền của ngôn từ
Chính thân thể chị, lặng im
không có ngón tay, đang viết bài thơ này.
IV.
Giống như cuộc giải phẫu
nhưng không phải
cũng không phải, dù có rạng chân, có rên rỉ
và máu, không phải sự sinh nở.
Có phần là một công ăn việc làm,
có phần là biểu diễn kỹ năng
giống như cuộc hoà tấu.
Một công việc mà người ta có thể làm tồi
hay làm giỏi, họ tự nhủ.
Có phần là một nghệ thuật
V.
Những thực tế trên đời này nhìn rõ
là nhìn qua nước mắt
vậy hãy nói tôi hay
vì sao còn có cái mắt tôi nhìn lầm?
Nhìn cho rõ và không nao núng
không quay đi,
đây là cơn hấp hối, mắt mở to
cách mặt trời hai phân.
Khi ấy điều gì ta nhìn thấy?
Ac mộng hay quáng mắt?
Ao ảnh?
Điều gì ta nghe thấy?
Lưỡi dao cạo rạch ngang tròng mắt
là chi tiết trong cuốn phim cũ
Đó cũng là một sự thật.
Làm chứng là việc ta phải gánh.
VI.
Ở xứ này ta có thể nói gì tuỳ thích
bởi dù sao cũng chẳng ai thèm nghe
như vậy đủ an toàn, ở xứ này ta có thể thử viết
bài thơ có thể không bao giờ được viết
bài thơ không bịa đăt gì
không bỏ qua gì
vì mỗi ngày ta vẫn bịa đặt và bỏ qua cho chính mình.
Ở nơi khác, bài thơ này không phải là bịa đặt
Ở nơi khác, bài thơ này đòi dũng cảm
Ở nơi khác, bài thơ này phải được viết ra
vì các nhà thơ đều đã chết.
Ở nơi khác, bài thơ này phải được viết ra
như thể ta đã chết,
như không thể làm gì hơn
hoặc nói gì hơn để cứu vớt ta.
Ở nơi khác ta phải viết bài thơ này
bởi không có gì hơn để làm.
Gửi bởi hongha83 ngày 05/11/2008 17:40
Em muốn nhìn anh ngủ,
Điều này có thể không xảy ra.
Em muốn nhìn anh,
ngủ. Em muốn ngủ
với anh, đi vào
giấc ngủ anh khi làn sóng tối êm của giấc ngủ anh
lướt bên trên đầu em
muốn bước cùng anh qua khu rừng sáng
nhấp nhô lá xanh
mặt trời đẫm nước và ba mặt trăng,
đi về phía cái hang mà anh phải xuống
về phía nỗi sợ tệ hại nhất của anh.
Em muốn tặng anh cành cây
bạc, bông hoa trắng nhỏ, một
tiếng chở che anh
khỏi nỗi sầu muộn nơi trung tâm
giấc mộng, khỏi nỗi sầu muộn
nơi trung tâm. Em muốn theo
anh lần nữa
lên chiếc cầu thang dài
và trở thành
con thuyền chèo đưa anh trở về
cẩn thận, một ngọn lửa
giữa hai bàn tay khum.
tới nơi thân thể anh nằm
bên em, và anh nhập vào đó
dễ dàng như hít vào
Em muốn là không khí
trú ngụ trong anh chốc lát
thôi. Em muốn là cái anh không để ý
và cái anh rất cần
Gửi bởi hongha83 ngày 30/10/2008 20:10
Phía sau mọi bài thơ
là bờ vai bị dao đâm
vực khô
nghìn tuổi
Phía sau mọi bài thơ
là sự chối từ yếu ớt
vành xe
không bao giờ định tâm
Bài thơ là mí mắt
kẻ giết người. Kẻ hạ gục
sự tình cờ
Sự hiện diện không hiện tại
Bài thơ
là khu rừng cháy
giữa hiện hữu và tuổi thơ
sự mất đi của cái vẫn còn
Gửi bởi hongha83 ngày 07/09/2008 23:39
Không phải là trăng, anh biết chứ
Đó là những bông hoa
đang chiếu sáng cả sân nhà
Tôi ghét chúng
Tôi ghét chúng như tôi ghét tình dục
miệng gã đàn ông
bịt chặt miêng tôi, tấm thân
tê cứng của gã đàn ông
và cái tiếng kêu luôn buột ra
cái tiền đề thấp kém, nhục nhã
của sự liền một thịt
Trong tâm trí tôi đêm nay
tôi nghe thấy câu hỏi và câu trả lời tiếp đó
hoà thành một âm thanh
dâng lên dâng lên và rồi
phân thành hai bản ngã cũ kỹ
những đối nghịch mỏi mệt. Anh thấy không?
Chúng ta bị lừa phỉnh
Và cái mùi cam dỏm ấy
trôi giạt qua cửa sổ
Làm sao tôi có thể nghỉ ngơi?
Làm sao tôi có thể vừa lòng?
khi vẫn còn
cái mùi ấy trên đời?
Gửi bởi hongha83 ngày 23/07/2008 01:06
Em ơi còn có yêu anh
Tiếng kèn rền rĩ âm thanh về chiều
Hình em còn đó em yêu
Vẫn như mím miệng mà trêu cợt người
Biết em còn mất trên đời?
Hay em đã phụ những lới ước xưa
Với người pháo thủ ngẩn ngơ
Đã từng muốn chết trên bờ sông xa.
Em là nỗi khổ lòng ta,
Em là tim vỡ em là tiếng êm
Mắt em say đắm dịu hiền
Anh nhìn xa quá mắt em ngỡ ngàng
Anh hôn món tóc, ngọc vàng
Của anh đó, tóc em làm của tin
Xa dần kỷ niệm anh tìm
Tiếng em êm dịu tiếng kèn dần xa.
Đời anh em mở chói loà
Trang đời đẹp ấy lật qua mất rồi
Em anh thôi vĩnh biệt thôi
Thấy đâu hình bóng, lệ rơi mắt nhoà
Bóng đêm chen giữa đôi ta
Mai đây em có bao giờ nhớ chăng?
Xin em thỉnh thoảng nhớ thầm
Cái thời em đã có lần yêu anh
Khắc giờ cũng khóc cho tình.
Gửi bởi hongha83 ngày 18/07/2008 08:01
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 03/02/2024 10:50
Vừa lướt qua đây một dấu móng tay đầy bí ẩn
“Khuya rồi. Thôi anh ngủ. Rạng ngày xem lại anh sẽ hiểu ra
Còn từ giờ cho đến khi tỉnh giấc, em yêu
Không ai được chạm vào em như anh chạm”
Anh chạm vào em mãnh liệt sao
Ngay cả khi anh chạm cặp môi đồng
Em cũng xúc động như nhà hát lặng đi vì thiên bi kịch
Như mùa hạ nụ hôn anh. Cứ kéo dài, đà đận
Mãi sau rồi mới nổ thành dông
Anh uống, như chim trời. Nuốt đến ngất ngây
Cứ thong thả những vì sao chảy qua cổ họng
Còn những chú hoạ mi mắt mở tròn, run rảy
Từ giọt dần dần rút kiệt vòm đêm
Trang trong tổng số 9 trang (88 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7] [8] [9] ›Trang sau »Trang cuối