Trang trong tổng số 63 trang (626 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi Vanachi ngày 05/03/2022 12:52
Ai ánh mắt dịu dàng hay rực cháy
Đã gợi nên những cảm xúc, đề tài
Giúp anh viết và viết buồn như vậy?
Trong thơ mình anh lý tưởng, khen ai?”
Ồ không ai, không ai đâu, quả thật,
Các bạn biết, tình yêu cay đắng nhất
Tôi đã qua, đã nếm thử khá nhiều.
Đúng, người nào biết kết hợp tình yêu
Với cái nóng của vần thơ - người đó
Sẽ làm thơ xúc động gấp hai lần,
Sẽ giải phóng trái tim mình đau khổ,
Cứ thi hào Pêtrac bám theo chân,
Rất có thể thành vinh quang, học vấn.
Còn tôi yêu, chỉ thành anh ngớ ngẩn.
Gửi bởi Vanachi ngày 05/03/2022 12:52
Các nhà thơ, nhân đây xin được nói,
Đều thích yêu những cảm xúc mơ màng.
Tôi cũng thế, gặp cô nào xinh, nổi,
Là ra về lòng thấy nhớ, xốn xang,
Và ấp ủ, nâng niu hình bóng họ
Để làm mồi cho Nàng Thơ sau đó.
Thành ra tôi ca ngợi cũng khá nhiều:
Các cô nàng vùng rừng núi tôi yêu,
Rồi các nữ tù nhân xưa nô lệ
Sông Salghi bị giam giữ... Bây giờ
Nhiều người bạn thường hỏi tôi vì thế:
“Ai là người anh đã nói trong thơ?
Và trong số các cô nàng lơ lẳng,
Ai là người anh viết thơ đề tặng?
Gửi bởi Vanachi ngày 05/03/2022 12:52
Tôi thích hoa, thích tình yêu, đồng cỏ,
Cảnh nông thôn lười biếng, cảnh núi đồi,
Nhưng sung sướng thấy khác nhau vẫn có
Giữa hai người - Ônhêgin và tôi.
Để ít ra không ai trong bạn đọc
Hay những kẻ chuyên vu oan cay độc
Có thể quên hay cố ý giả vờ
Không thấy điều khác hẳn của nhà thơ,
Rồi sau đó cứ nhắc đi nhắc lại
Như thể tôi trong cuốn tiểu thuyết này
Đang vẽ tôi, như Bairơn vĩ đại,
Như thực tình các thi sĩ xưa nay
Không thể viết về một ai khác lạ
Ngoài việc viết về bản thân tác giả.
Gửi bởi Vanachi ngày 05/03/2022 12:51
Tôi vốn được sinh ra cho cuộc sống
Ở thôn quê luôn yên tĩnh, hiền lành,
Nơi hoang vắng, đàn thơ thêm xúc động
Khiến trong đầu ý nghĩ loé lên nhanh.
Far nient là điều tôi ưa thích,
Nên hay ra đứng bên hồ tĩnh mịch,
Nghỉ và chơi, tha thẩn dạo an nhàn,
Buổi sáng nào ngủ dậy cũng bình an
Hưởng cái quyền được tự do lười nhác.
Rất vô tư, tôi đọc ít, ngủ nhiều,
Không cay cú vì vinh quang, tiền bạc...
Nhưng bây giờ tôi cứ nghĩ: bao nhiêu,
Bao nhiêu tháng và năm đời đẹp nhất
Có phải chỉ vì lười, tôi để mất?
Gửi bởi Vanachi ngày 05/03/2022 12:51
Chỉ hai ngày Ônhêgin thấy lạ
Cảnh đồng xanh hoang vắng, cảnh núi đồi,
Cảnh rừng cây âm u luôn rợp lá,
Cảnh thì thầm con suối chảy. Than ôi,
Bước sang ngày thứ ba, chàng đã nghĩ
Những cảnh trên mất hẳn phần thú vị.
Ngày tiếp theo chàng ngái ngủ, thấy buồn,
Và cuối cùng, chàng hiểu được: nông thôn
Cũng tẻ nhạt và chán chường như cũ,
Dù ở đây không phố xá, ánh đèn,
Không vũ hội, không ba-lê, thơ phú,
Mà cái buồn vẫn cứ cập kề bên,
Vẫn cứ bám theo chàng như bóng quỉ,
Như người vợ quá yêu chồng, chung thuỷ.
Gửi bởi Vanachi ngày 05/03/2022 12:51
Tớ và chủ, mọi người luôn vội vã
Đang lăng xăng bên cạnh xác ông già.
Từ khắp nơi đủ khách quen, khách lạ,
Bạn và thù về đưa đám ông ta,
Ừ thì cốt nhân dịp này một bữa
Được ăn uống, được no nê thả cửa,
Để ăn xong, tất cả lại ra về
Với vẻ mình vừa vất vả rất ghê.
Còn nhân vật chúng ta xưa chỉ biết
Phá, ăn chơi và dạ hội suốt ngày,
Nay phải sống ở một làng tách biệt,
Làm chủ nhiều khu đất lớn, rừng cây…
Nhưng chàng thích, thế dù sao cũng được,
Vì cuộc sống quả ít nhiều khác trước.
Gửi bởi Vanachi ngày 05/03/2022 12:51
Quả thế thật, một thời gian sau đấy
Chàng được viên quản trị báo tin này,
Rằng ông bác sắp qua đời, vì vậy
Muốn gặp chàng, chàng phải sớm đi ngay.
Chàng đọc xong bức thư kia đau khổ
Liền cho xe phóng đi như ngọn gió,
Còn trên xe, như tôi nói phần đầu,
Ngáp và buồn, chàng mong đến cho mau.
Chàng biết trước: Sẽ phải làm tất cả -
Vì tiền thôi – khen ngợi bác hết lời,
Rồi đau đớn, rồi chau mày buồn bã
Trực bên giường… Nhưng xe trạm đến nơi
Chàng đã thấy bác chàng nằm che mặt
Trong áo quan, sắp làm mồi cho đất.
Gửi bởi Vanachi ngày 05/03/2022 12:51
Ônhêgin và tôi đang sửa soạn
Cùng nhau đi du lịch suốt một vòng
Quanh thế giới, thì không may số phận
Chia hai người, nay đã mấy mùa đông.
Vì lúc ấy ông bố chàng bỗng mất,
Và lập tức một đám đông mặt sắt
Đến nhà ông đòi nợ kín trong ngoài,
Rất ồn ào, không ai chịu thua ai.
Ônhêgin vốn không ưa rắc rối,
Nên phóng tay chi trả hết nợ nần,
Đem tất cả các của chìm của nổi
Trao bọn này mà không chút phân vân.
Cũng có thể từ lâu chàng đoán biết
Rằng ông bác ốm, già nua sắp chết.
Gửi bởi Vanachi ngày 05/03/2022 12:50
Giờ tự do của đời tôi đau khổ
Đến hay không? Không! Phải đến! Sắp rồi.
Đi ven biển, tôi mong trời trở gió,
Mong có tàu cặp bến đến tìm tôi.
Giữa sóng biển bao la kia cuộn sóng,
Nơi trăm đường đang thênh thang mở rộng,
Bao giờ tôi mới quyết định bắt đầu?
Bờ biển này buồn tẻ đã từ lâu
Tôi phải bỏ để về nơi nắng ấm,
Nơi giữa trưa sóng gợn, biển sáng loà
Với bầu trời châu Phi tôi xanh thẳm
Để nhớ trời băng giá tận nước Nga,
Nơi tôi sống, từng yêu và đau khổ,
Trái tim tôi cũng từng chôn ở đó.
Gửi bởi Vanachi ngày 05/03/2022 12:50
Ôi sóng biển Adriatic,
Ôi Brenta, nhất định sẽ có ngày
Ta được thấy các ngươi trào mãnh liệt,
Nghe tiếng thần đang vẫy gọi lâu nay.
Tiếng gọi đó rất thiêng liêng, cần thiết
Cho cháu con Apôlông oanh liệt.
Qua đàn thơ của Anh Quốc kiêu kỳ
Ta đã từng nghe nhắc tới nhiều khi.
Ở nước Ý rất cổ xưa, hoa lệ
Sẽ có đêm thanh vắng dưới trăng vàng,
Cùng cô gái Vơnizơ tươi trẻ
Tôi để thuyền trôi theo nước mênh mang,
Rồi cùng cô, phút giây kia hoan lạc,
Học tiếng tình, tiếng thơ Pêtrac.
Trang trong tổng số 63 trang (626 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] ... ›Trang sau »Trang cuối