Trang trong tổng số 7 trang (65 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5] [6] [7] ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi Đ.H ngày 19/11/2025 22:00
Chuột túi đuôi nó rất dài
Rủ em đi dạo ra ngoài vui chơi
Mà em vẫn cứ ngồi lười
Trong túi bụng mẹ, chẳng rời đi đâu.
Gửi bởi Đ.H ngày 19/11/2025 21:51
Bê con, gà nhỏ ngủ rồi,
Sáo vui trong tổ êm lời lặng thinh.
Chỉ riêng một cậu bé xinh,
Tên Vanka ấy, tính tình không mơ.
Biệt danh “Lật Đật” bất ngờ,
Chẳng bao giờ ngủ, cứ trơ mắt nhìn.
Mấy cô bảo mẫu phát phiền,
Dỗ Vanka ngủ, nằm yên trên giường.
Nhưng Vanka cứ ương ương,
Vừa nằm bật dậy, chẳng nhường một ai.
Đắp chăn bông ấm, rộng dài,
Cậu liền hất vội ra ngoài thật xa.
Lại như cũ, đứng giữa nhà,
Đứng trên giường suốt canh ba canh tàn.
Bác sĩ khám bệnh phàn nàn:
“Cháu ơi bác bảo nguyên căn thế này,
Sở dĩ cháu chẳng nằm ngay,
Bởi đầu cháu nhẹ, cứ bay lên trời!”
Gửi bởi Đ.H ngày 18/11/2025 20:52
Da hổ ấm êm quàng thân thể,
Sao trời âu yếm rọi trên cao.
Dặt dìu ta dạo cung đàn mộng,
Chăn dắt đàn cừu, dạ xuyến xao.
Khi bóng Nguyệt Nga mờ sắc trắng,
Sớm mai u tịch, bóng chưa tan.
Bàn tay mộng ảo ta lần gỡ,
Ký ức cuộn tròn, chuyện dở dang.
Ta bước lần theo lối nhỏ xinh,
Ra sông lau sậy khẽ rung rinh.
Đắm say điệu nhạc êm ngào ngọt,
Ta kết vòng hoa đượm khối tình.
Chợp mắt thấy bừng tia lửa đỏ,
Rạng đông vụt tắt phía chân trời.
Hồ ao rợp bóng hàng cây đó,
Trăng rớt vào gương hạt ngọc rơi.
Và đôi môi ai trinh nguyên quá,
Xao xuyến lòng ta, ngọt hơn hoa.
Tóc ai vương phấn hương đài các,
Chạm nhẹ tóc ta, mộng xoá nhoà.
Tỉnh giấc - đẫm sương tấm da hổ,
Sậy rung, bò rống, nắng lên rồi...
Lại dạo khúc ca sầu vạn cổ,
Dâng người, người hỡi, ánh sao tôi!
Gửi bởi Đ.H ngày 16/11/2025 09:26
Mùa đông ca — vang vọng,
Ru cánh rừng xù xì
Thông reo ngàn tiếng chuông.
Mây trôi mang sầu muộn
Về xứ nào xa luôn
Bạc trắng cả không trung.
Ngoài sân, cơn bão tuyết
Như tấm lụa trải ra,
Nhưng lạnh buốt thấu da.
Bầy sẻ con tinh nghịch,
Như trẻ mồ côi, rúc
Nép mình bên cửa nhà.
Lũ chim non cóng buốt,
Đói lả và mệt nhoài,
Xích vào nhau chặt mãi.
Bão gầm lên điên cuồng
Đập cửa lá sách buông,
Giận dữ ngày một hơn.
Và chim non thiếp ngủ
Dưới tuyết xoáy tơi bời
Bên cửa sổ buốt ơi.
Mơ thấy nàng Xuân đẹp,
Rạng rỡ nắng mỉm cười,
Xinh đẹp nhất trên đời.
Gửi bởi Đ.H ngày 12/11/2025 21:41
Cầu vồng chẳng bảo tôi rằng
Gió giật bão tan rồi –
Nhưng nàng (cầu vồng) còn thuyết phục
Hơn cả Triết lý.
Hoa tôi ngoảnh mặt Diễn đàn –
Lại hùng hồn tuyên bố
Điều Cato chẳng chứng minh
Nếu chim chưa hiện hữu!
Gửi bởi Đ.H ngày 12/11/2025 21:27
Bạn tôi chắc hẳn là chim –
Vì bay cao vút!
Bạn tôi hẳn kiếp người phàm,
Vì rồi cũng rũ!
Có ngạnh nhọn, hệt loài ong.
Ôi, người bạn lạ,
Sao khiến ta đắn đo lòng!
Gửi bởi Đ.H ngày 11/11/2025 21:00
Trong rừng đây, có một tinh thần tĩnh lặng,
Nương náu nơi gió nam thoảng nhẹ đưa;
Dưới táo gai trắng, đồng hoa dại nở,
Lá cành cao, hôn không khí, xoè che.
Tiếng nói nào tha thiết, dịu dàng thay,
Khẽ lọt vào tai ý nghĩ tinh vi,
Khi sao mai hối hả vén màn mây,
Lướt qua đồi xám, choàng khăn vàng rực;
Hay lúc chiều, áo tu, dép tối, lặng thinh,
Mặc tang phục, từ cổng tây rời bước!
Tinh thần kia dạo bước khắp thung xanh,
Nơi suối bạc từ nguồn tuôn thác trắng;
Róc rách khe khẽ giữa rừng sâu vắng,
Qua đá rêu trôi xuống, tiếng cười vang.
Trên đồi cao vĩnh cửu, bước chân nàng,
Thường xuyên đi, khi bao bọc thân mình
Trong bóng tối thêu dệt của bão giông,
Cùng gió mạnh nghiêm khắc reo gào thét.
Và nơi đây, giữa rừng sâu tĩnh mịch,
Sự hiện diện nàng nâng ý bạn lên,
Như cây xanh ngọn vươn tới ánh đèn,
Ánh dương rạng, không khí trong lành, sáng.
Bởi thế, thi nhân tài hoa yêu mến
Bóng mát im lìm, tĩnh mịch thanh cao.
Với họ, có tiếng nói đầy hùng tráng
Trong lộng lẫy rừng sâu, nắng vàng sao,
Hoa, lá, dòng sông lặng lẽ tuôn trào,
Trời xanh thẳm, mây bạc, gió hiền hoà,
Đồi nhấp nhô, nơi nắng nghiêng xế chiều,
In bóng dài trên sườn dốc rừng kia,
Lùm cây xanh, qua mái rách, trời nhìn,
Núi, vách đá, thung lũng ngập nắng vàng,
Hồ nước xa, suối nguồn, cây đại thụ,
Bằng âm tiết lười biếng, trải lan
Những huyền thoại thơ xưa cùng với gió.
Và đây là tinh thần ngọt ngào đó,
Lấp đầy thế giới; những ngày dại khờ,
Trí tưởng tượng tôi thường hay hiện rõ,
Như hình ảnh rực rỡ của Ánh Thơ,
Của vẻ đẹp và ánh sáng thiên nhiên,
Của những hình hài thánh thiện trong mơ,
Và sắc dịu nhuộm cánh chim trời biếc,
Hay ráng hồng khi nắng cuối ngày vơi.
Trong mắt nàng, trời tháng Tư đổi sắc,
Lại khoác màu xanh biếc của tháng Năm;
Môi nàng tươi, đoá hồng nhung đỏ thắm.
Tóc nàng như tơ lá hạ mượt mà,
Hoàng hôn buông, chuyển sắc nâu dịu dàng,
Má nàng ửng sắc thu trời lộng lẫy,
Vẻ đẹp kia luôn biến hoá không ngơi.
Hơi thở nàng giống gió Xuân tinh khôi,
Thơm hương hoa buổi sáng còn đọng sương,
Thật hân hoan khi hơi thở bao quanh,
Và giọng bạc là nhạc chim mùa hạ,
Trong đêm khuya tĩnh lặng, du dương ngân.
Gửi bởi Đ.H ngày 10/11/2025 19:22
Tay nắm tay, ta nằm đây trên giường
Chân dài gác chéo, tựa như đôi cánh gập,
Bàn chân dài chạm vào đầu giường khuất
Bóng tối in, khắc hình bia mộ nho.
Tóc anh rối bời, màu óc chó đen
Uốn lượn cong như tua cuốn của dây leo.
Tay phải anh, nằm trọn tay phải em,
Tay trái em, nối vào tay trái anh.
Tay liên kết như người trượt băng đôi, ta nằm
Dưới bức tranh đồng quê đang treo: bụi cây
Tối mờ, nhoè nhoẹt như khói sương, cây cối
Nâng lên những bộ xương cá tro tàn,
Và chính giữa, ngay phía trên đôi ta
Là mặt hồ thâm trầm
Yên lặng, như thể vĩnh hằng.
Gửi bởi Đ.H ngày 10/11/2025 19:03
Định kiến nghiện rồi, bệnh cứ lây
Cha mẹ truyền con, khổ đoạ đầy.
Nghiện này ám ảnh, một người cha
Khó nói yêu con, ắt phải là
Sợ hãi đời cha, người thoát nạn
Làng xưa máu đổ, cõi trần gian
Cha anh bị sát, trong kỳ thị
Làm cha, mẫu mực chỉ là chi:
Một người kinh hãi, nén lời câm.
Lặng câm ám ảnh, cũng cần tầm
Phương cứu, như Carl với con chăm
Cùng nhau nỗ lực, quyết tâm làm.
Hỡi người lao động, mau đoàn kết,
Ta chẳng còn gì, ngoài đất chết.
Gửi bởi Đ.H ngày 09/11/2025 09:23
Người bước vào phòng, tựa một vị thần
Vừa thoát ra từ bức hoạ cũ kỹ.
Trở lại từ cơn gió, người cất tiếng gọi kỳ vĩ
Trong miệng còn vương đầy tiếng dế đêm
Hương tro tàn, hương hoa tử đinh hương
Bốc lên từ mái tóc.
Tôi chờ đợi
Khi màn đêm đã hoá cả năm trường
Mới dám chạm vào bàn tay người, nhẹ lướt
Ngón tay tôi, dò tìm từng vết nứt
Trên đường chỉ lòng bàn tay đã vỡ.
Bóng tôi, dưới bóng người, in dấu lặng tờ
Trên sàn gỗ.
Và chúng tôi đã nhảy múa
Như thế này: là cha, là con trai
Cơ thể hai ta, như đôi chân chới với
Đang đong đưa
Trên chiếc ghế đã gãy lìa.
Trang trong tổng số 7 trang (65 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5] [6] [7] ›Trang sau »Trang cuối