Trang trong tổng số 14 trang (138 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi hongha83 ngày 05/04/2024 20:24
Từ trời kia kỳ dị và thê thảm
Bão táp phong ba như đời người
Những ý nghĩ gì trong lòng người đã đến
Trả lời đi hỡi gã ăn chơi?
- Khao khát không bao giờ thoả mãn
Cái đen tối và cái mơ hồ
Ta không như Ovide rên la ta thán
Khi thiên đường La Mã phải rời xa
Hỡi bầu trời nát tan như bãi biển
Người là tấm gương lòng kiêu hãnh của ta
Những đám mây mênh mông ảm đạm
Là những xe tang đưa mộng ảo ước mơ
Của ta và những ánh sáng trong mây ẩn hiện
Là bóng dáng của địa ngục lòng ta ưa
Gửi bởi hongha83 ngày 05/04/2024 15:05
Ta hãy hình dung Diane với nịt duyên dáng gọn gàng
Sục sạo rừng sâu lùng tìm bờ bụi
Tóc bay, ngực căng trước gió, say sưa tiếng vang
Đẹp đẽ hiên ngang thách tất cả những chàng phi ngựa giỏi
Bạn đã thấy nàng Théroigne say sưa tàn sát
Kích động tiến công một lũ người chân không
Mắt nảy lửa, má đỏ bừng rõ ràng là nhân vật
Gươm cầm tay, hiên ngang lên những thang gác hoàng cung
Sisina thế đấy! Nhưng nàng chiến sĩ dịu dàng
Lòng lại vừa thương người vừa hiếu sát
Tuy say sưa khói lửa, trống kèn, lòng dũng cảm của nàng
Trước những kẻ van xin biết khoan hồng tha thứ
Mà trái tim nàng mà tình yêu tàn phá
Đối với ác thật đáng nên thương vẫn là một bình lệ chứa chan
Gửi bởi hongha83 ngày 05/04/2024 14:46
I
Trong óc tôi dạo chơi
Như trong nhà của hắn
Một con mèo đẹp khoẻ hiền và xinh xắn
Nó kêu sẽ lắm không nghe thành tiếng
Vì giọng nó dịu và kín đáo vô cùng
Nhưng dù tiếng nó êm đi hay cáu gắt
Âm thanh vẫn giàu và sâu sắc
Cái làm cho ta mê và cái bí quyết riêng của hắn
Cái tiếng kêu thánh thót thấm vào lòng
Vào tận đáy hồn tôi đen tối nhất
Như một câu thơ mênh mông tràn ngập
Và say sưa như một chén thuốc mê
Nó ru ngủ những đau đớn cay đắng nhất
Và chứa đựng hết cả những say sưa
Để nói những ý những câu dài nhất
Nó chẳng cần phải ngữ phải từ
Không, không có dây đàn nào ngập sâu vào trái tim ta
Vào trái tim ta cây đàn tuyệt diệu
Và làm rung động huy hoàng
Sợi tơ rung nhiều nhất trong lòng
Bằng tiếng nói của người, hỡi con mèo huyền bí
Con mèo thần tiên, con mèo lạ lùng
Mà tất cả trong người là du dương, là tế nhị
Như trong một thiên thần
II
Cái bộ lông vàng và nâu
Toả hương dịu làm cả người ta thơm nức
Dù chỉ một lần chỉ một lần thôi
Một buổi chiều ta ôm con mèo ve vuốt
Hắn là Thổ Công là Gia Thần thân mật
Hắn xét xử chủ trì gợi lên
Tất cả mọi chuyện mọi điều trong vương quốc
Của hắn, có lẽ hắn là thánh có lẽ hắn là tiên
Khi đôi mắt ta
Như bị hút bởi một miếng nam châm
Ngoan ngoãn nhìn về con mèo yêu quý
Và ta nhìn vào lòng ta
Ta bỗng thấy ngạc nhiên
Ngọn lửa của hai con ngươi xanh nhạt
Hai ngọn đèn sáng trưng hai viên ngọc sống
Của con mèo nhìn ta thẳng thắn lặng yên
Gửi bởi hongha83 ngày 05/04/2024 04:25
Dưới ánh sáng nhạt mờ của những ngọn đèn yếu ớt
Trên những chiếc gối sâu sực nức mùi hương
Hippolyte mơ lại những âu yếm nhiệt nồng
Đã vén lên cái tấm màn trắng trong của nàng trơ trụi
Nàng tìm lại với con mắt mà bão giông khuấy đục
Bầu trời thơ ngây nay đã xa xôi
Như người bộ hành quay đầu nhìn lại những nơi
Chân trời xanh mà ban mai người đã vượt
Trong đôi mắt nhạt, những giọt lệ mỏi lười lả lướt
Và rã rời nét ngạc nhiên khoái lạc u buồn
Hai cánh tay thua như vũ khí bỏ trên chiến trường
Tất cả tô điểm thêm cái vẻ đẹp của nàng yếu đuối
Nằm dưới chân nàng bình tĩnh, vui, phấn khởi
Delphine ủ ấp nàng trong đôi mắt nóng sôi
Như con thú mạnh canh giữ một con mồi
Sau khi đã ngoạm răng cắn không cho thoát khỏi
Một sắc khoẻ đẹp dưới chân một sắc đẹp yếu đuối
Delphine rực rỡ uống một cách say sưa
Cốc rượu chiến thắng và vươn mình lên như
Muốn đến gần bạn để đón một lời cám ơn ấm mát
Nàng tìm trong mắt của con mồi xanh xao nhợt nhạt
Lời ngợi ca yên lặng của khoái lạc say sưa
Và niềm cảm kích biết ơn cao cả không bờ
Từ đôi mi toả ra như một tiếng thở dài não nuột
Hippolyte ơi, trái tim yêu quý yêu đương ve vuốt
Của chị em nghĩ làm sao? Bây giờ em đã hiểu hay chưa
Không thể đem dâng những hoa hồng thắm đầu mùa
Cho ngọn gió hung tàn làm rụng rơi tan tác
Những cái hôn của chị nhẹ như những cánh chuồn bay lướt
Buổi chiều tà trên mặt hồ nước trong xanh
Còn yêu đương của tình nhân em đào sâu những vết trên mình
Như những vết xe trâu hay như những luống cày sẻ rãnh
Nó xéo lên em như một cái xe đầy xe nặng
Với những móng ngựa móng bò không xót không thương
Hippolyte em ơi, hãy quay lại đây đôi mắt mơ màng
Em, nửa ta, cả ta, hồn ta, trái tim say đắm
Quay đôi mắt của em như trời sao xanh thẳm mênh mông
Chỉ một cái nhìn của em xinh duyên liều thuốc thánh
Ta sẽ vén màn cho em những khoái lạc dị kỳ sâu kín
Và ta sẽ ru ngủ em trong một giấc mộng vô cùng
Nhưng Hippolyte bấy giờ ngẩng lên khuôn mặt trẻ trung
- Em không vô ơn và cũng không hối hận
Chị Delphine em đau khổ và em lo lắng
Như sau một bữa tiệc đêm ghê gớm hãi hùng
Và những sợ hãi nặng nề trút xuống trong lòng
Và từng đoàn đông bóng ma xác xơ tan tác
Dẫn em vào những con đường bấp bênh chao chát
Mà bốn phía chân trời khép chặt máu đỏ lòm
Chúng ta có làm một điều chi hành động lạ lùng
Hãy giảng cho em nghe nỗi hãi hùng xao xuyến
Khi nghe chị gọi “Thiên thần” em rùng mình ghê rợn
Thế là đôi môi em cứ môi chị mà tìm
Đừng nhìn em thế chị ơi, cả hồn em cả suy nghĩ của em
Chị mà em yêu suốt đời người chị em mong ước
Dù chị là một cạm bẫy giữa đường em đặt
Và là bước đầu tiên con đường địa ngục em sẽ rơi
Delphine lắc lư gớm ghê cái mai tóc dài
Và như nhảy cỡn lên một chiếc kiềng ba chân sắt
Mắt kinh khủng trả lời với một giọng độc tài nghiêm khắc
Kẻ nào dám nói chuyện địa ngục với tình yêu?
Đáng nguyền rủa đời đời các anh chàng mơ mộng dịu hiền
Muốn người đầu tiên với bộ óc ngẩn ngơ khờ dại
Say mê một vấn đề khó khăn nan giải
Đem Luân thường, Đạo đức trộn lẫn với Ái tình
Kẻ nào muốn phối hợp trong một điệu hoà xướng thiêng liêng
Ngày với đêm, ánh sáng với bóng đen mờ mịt
Sẽ không bao giờ sưởi được cái thân tê liệt
Dưới mặt trời đỏ rực mà ta gọi tình yêu
Nếu em muốn có một gã tình nhân ngơ ngẩn em cứ tìm theo
Và đem dâng một trái tim trắng trong cho những cái hôn độc ác
Rồi lòng đầy hối hận, hãi hùng, xanh xao, bạc nhược
Em sẽ mang về cho chị bộ ngực em tím thâm
Trong đời này chỉ có thể thoả mãn một chủ nhân
Nhưng cô gái thơ ngây dốc một nỗi buồn vô tận
Hốt hoảng kêu to em thấy trong lòng em mở rộng
Miệng há to của một vực sâu: vực trái tim em
Nóng chảy như núi lửa, sâu như trống rỗng mông mênh
Không bao giờ làm no được con quái vật này rên xiết
Và làm đỡ khát, cái khát của những nàng Euménide
Bó đuốc cầm tay đốt đến cháy máu trái tim rồi
Hãy kéo cho những bức màn che chúng ta cách hẳn cuộc đời
Và để mệt nhừ đem lại cho chúng ta yên nghỉ
Em muốn tan mình trong ngực sâu của chị
Và tìm trong lòng chị cái mát dịu của nhà mồ
Hãy xuống đi, hãy xuống đi hỡi những nạn nhân thảm hại xót xa
Hãy xuống đi, xuống sâu thêm con đường địa ngục muôn đời muôn thuở
Xuống tận đáy vực sâu mà tất cả tội tình sa ngã
Bị một luồng gió quất nhưng không phải gió trời thường
Sục sôi, lẫn lộn đảo điên với một từng giông tố khiếp kinh
Hỡi những bóng ma điên dại cứ chạy theo chạy theo thèm muốn
Không bao giờ khát khao của các người được thoả mãn
Và hình phạt, tội tình lại chính từ khoái lạc mọc ra
Không bao giờ một ánh sáng mặt trời soi vào trong thẳm âm u
Của con người qua kẽ tường những uế khí xông lên nồng nặc
Vừa rỉ ra vừa cháy như những ngọn đèn bó đuốc
Và thấm vào các người những mùi hương kinh hồn
Nhưng khoái lạc của các người say đắm héo dần
Làm khô nẻ thịt da khát càng thêm khát
Và ngọn gió cuồng điên của say mê thể xác
Căng thẳng thịt da người như tấm vải cũ lá cờ
Cách biệt giống người lang thang đày đoạ bơ vơ
Qua những sa mạc mênh mông hãy chạy rông như một bầy sói lang hung dữ
Theo nghiệp chướng của các người, ôi những tâm hồn điên loạn
Trốn cái khao khát vô biên các người mang ở trong lòng
Gửi bởi hongha83 ngày 03/04/2024 15:20
Người mà chúng tôi nêu lên hình vẽ
Mà nghệ thuật hơn tất cả tinh vi tế nhị
Đã dạy chúng ta biết chế giễu bản thân
Người ấy độc giả ơi! Thật là một hiền nhân
Một nhà trào lộng, một người châm biếm
Nhưng nghị lực mà người ấy biểu hiện
Để tả Cái Ác trên trời và tai hại về sau
Chứng tỏ trái tim người tốt đẹp làm sao
Cái cười của người không phải là cái nhăn nhó khủng khiếp
Của Melmoth hay của Méphisto
Dưới ngọn đuốc của nàng Alecto bừng bừng
Đốt cháy người cười như làm trái tim ta giá băng
Cái cười của họ, chao ôi! chỉ là cái tiếng nổ
Đau thương của cái vui rầm rộ
Cái cười của người nở tươi rộng rãi thiết tha
Như biểu hiện của tấm lòng tốt thiết tha
Gửi bởi hongha83 ngày 03/04/2024 09:16
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 03/04/2024 09:19
Trong những thời xưa kỳ diệu mà Thần lý nở hoa
Với bao nhiêu nhựa sống và bao nhiêu năng lực
Người ta kể một hôm một nhà bác học thiên tài tột bậc
Khi đã làm say mê những trái tim hết mực thờ ơ
Khuấy động lòng người đến tận đáy mù mịt sâu xa
Khi đã vượt chín tầng mây lên đỉnh trời rực rỡ
Bằng những con đường huyền bí mà nhà bác học kia không biết nữa
Chỉ những tinh anh thuần khiết mới lên đây
Như người trèo quá cao bỗng hoảng sợ ngất ngây
Thét lớn lên lòng kiêu hãnh như Satan kiêu hãnh
“Jésus ơi, thằng nhỏ Jésus ơi! Ta đã đẩy người lên quá mạnh
Quá cao - nhưng nếu ta muốn đánh lại ngươi
Vào đúng chỗ giáp sắt của ngươi hở thì chao ôi
Người càng vinh quang thì lại càng nhục nhã
Khác chi một cái thai không thành hình bị đoạ”
Nhưng vừa nói xong trí khôn ngươi đã tiêu tán mất đâu
Cái mặt trời sáng chói kia như màn tang phủ u sầu
Đầu óc gã bỗng hỗn mang đảo điên lộn bậy
Ngôi đền xưa ngăn nắp nghiêm trang lộng lẫy
Bao nhiêu, nay như đêm đen vắng lặng âm u
Như một nhà mồ sâu chìa khoá mất bao giờ
Và từ đó như một con vật lang thang ngoài phố
Khi hắn đi mù mịt chẳng thấy đường thấy ngõ
Qua đồng nội chẳng biết mùa hạ hay mùa đông
Bẩn thỉu xấu xa vô ích như một vật hết dùng
Hắn là trò vui cho lũ trẻ con chế nhạo
Gửi bởi hongha83 ngày 03/04/2024 08:17
Khi Don Juan xuống đến bờ suối Cửu Tuyền
Và đã trả tiền đò cho Charon - lão lái đò âm phủ
Một gã ăn mày, âm thầm, mắt tự hào như Antisthène
Giật mỗi chiếc mái chèo với một cánh tay trả thù hung dữ
Ngực hở, áo phanh dưới bầu trời tối u minh
Một đoàn phụ nữ vú xệch, lưng co quằn quại
Và như một bầy đống thú vật sắp hy sinh
Đằng sau Don Juan kéo dài những tiếng rên la thảm hại
Sganarelle cười cợt đòi chủ trả nốt tiền công
Còn ông già Don Luis giơ một ngón tay run bắn
Chỉ cho những bóng ma thất thểu hai bờ sông
Đứa con táo tợn đã giễu mái tóc cha bạc trắng
Nàng Elvire trinh thục gầy run rẩy trong áo tang
Bên cạnh người chồng bội bạc đã là tình nhân ngày trước
Đòi hỏi một nụ cười chót dịu dàng
Tươi sáng êm đềm như lời đầu tiên nguyện ước
Một pho tượng đá trong áo giáp đứng thẳng oai nghiêm
Bên chân lái trong dòng sông đen rẽ nước
Nhưng người anh hùng cúi xuống lưỡi kiếm thản nhiên
Nhìn vệt nước dài không thèm thấy thèm trông gì khác
Gửi bởi hongha83 ngày 03/04/2024 07:19
I
Trong những bộ tranh giải phẫu bày
Trên những bến sông bụi bặm ấy
Mà những quyển sách cũ nằm đây
Như một cái xác ướp cổ đại
Những tranh mà ý nghĩ thâm trầm
Với tài hoa của người nghệ sĩ
Tuy chủ đề buồn thảm vô cùng
Vẫn tô điểm cái gì đẹp đẽ
Người ta thấy càng làm cho buồn hơn
Những điều huyền bí và kinh khủng
Những cái chân da lột trơ xương
Cuốc đất như những người làm ruộng
II
Trên mảnh đất mà ngươi đang cày
Tá điền nhẫn nhục và chết chóc
Với cả sức mạnh bộ xương gày
Và những bắp thịt đã bị róc
Các ngươi sẽ thu hoạch cái gì
Khổ xác chết rồi còn dựng dậy
Lúa gặt được ngươi sẽ đem đi
Nộp vào kho địa chủ nào đấy
Hay hình ảnh kinh khủng rõ ràng
Một số mệnh gớm ghê nghiêm khắc
Các ngươi cố ý chứng minh chăng
Nằm dưới mồ cũng không yên được
Rằng hư vô cũng phản bội ta thôi
Tất cả cái chết cũng lừa dối
Và mãi mãi muôn kiếp muôn đời
Than ôi! Chúng ta cũng vẫn phải
Ở một xứ sở lạ xa xôi
Đào bới một mảnh đất cằn cỗi
Hàng ngày dấn mạnh một chiếc mai
Dưới bàn chân rớm máu và trơ trụi
Gửi bởi hongha83 ngày 03/04/2024 03:44
Hãy ngắm họ xem hồn ta ơi, thật là kinh khủng
Chẳng khác chi những hình nhân dơ dáng xiết bao
Ghê gớm lạ lùng như người đi trong sương
Đôi tròng mắt tối đen không biết dõi về đâu
Những cặp mắt mà ánh sáng thiêng liêng đã tắt
Như mải nhìn đằng xa vẫn luôn ngẩng lên cao
Không bao giờ thấy họ cúi nghiêng xuống đất
Cái đầu nặng trĩu, mơ mộng, buồn rầu
Như thế, họ đi qua cái đêm dài cùng cực
Người anh em của im lặng muôn đời. Thành phố ơi!
Trong khi xung quanh ta, người hát, người rống, người cười
Say mê khoái lạc đến bạo tàn độc ác
Hãy nhìn xem, ta cũng lết lê nhưng còn ngơ ngẩn gấp mười
Và ta hỏi: những người mù kia họ nhìn chi trên trời?
Gửi bởi hongha83 ngày 02/04/2024 22:01
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 02/04/2024 22:05
Trái tim ta như một con chim lượn bay sung sướng
Tự do xung quanh những cột những dây buồm
Con tàu đi dưới một bầu trời không mây vẩn
Như một thiên thần say ánh sáng huy hoàng
Hòn đảo buồn âm u kia? Xi te đó
Người ta trả lời: một xứ nổi danh trong thơ ca
Xứ En đô ra đô quen thuộc của các chàng trai quá lứa
Nhưng nhìn xem cũng chỉ là một miếng đất xác xơ
Hòn đảo của những cuộc tâm tình êm đẹp những cuộc vui ân ái
Hình ảnh huy hoàng của những nàng Vê nuýt ngày xưa
Trên mặt biển của người như hương thoảng bao la
Nặng trĩu tâm hồn tình yêu và là lời thoải mái
Hòn đảo đẹp xinh đầy hoa tươi thắm
Mà các dân tộc sẽ mãi mãi tôn thờ
Mà những tiếng thở dài của những trái tim say đắm
Như hương thơm tập trung trên một vườn hoa
Hay như tiếng chim bồ câu đêm ngày tình ái
- Nhưng Xi te chỉ là một hòn đảo cỗi cằn
Một sa mạc đá lô nhô với những tiếng kêu khắc khoải
Nhưng mắt ta lại thoáng thấy một vật lạ lùng
Không phải một ngôi đền bóng cây râm mát
Mà người chủ trì nàng trinh nữ yêu hoa
Lòng cháy bỏng những ngọn lửa tình u uất
Phất tà áo đi về cho gió nhẹ thoảng qua
Nhưng mà khi con tàu đi sát gần hòn đảo cũ
Và cánh buồm trắng làm kinh động những đàn chim
Chúng tôi mới thấy là cái giá ba ngành treo cổ
Nổi bật lên nền trời như một cây bách đen
Những chim rừng hung dữ trên cái mồi ngon đậu
Tàn phá say sưa một gã chết treo đã rữa nát rồi
Mỗi con chim cắm sâu vào xác người rỉ máu
Như cái đục cái khoan mỏ chúng tanh hôi
Mắt chỉ còn là hai cái lỗ đen và từ cái bụng
Thịt đã rã rời ruột lòng thòng chảy xuống bắp đùi
Với bọn đao phủ no nê những thú vui kinh khủng
Với mỏ sắc đã thiến hoàn toàn cái xác chết rồi
Dưới đất một đàn vật bốn chân thèm khát
Mõm ngẩng lên trời quay tít vờn quanh
Và đứng ở giữa đàn một con lớn nhất
Như tên đao phủ chính giữa một đàn em
Hỡi người Xi te, con của một bầu trời đẹp đẽ
Người âm thầm chịu đựng những nhục hình
Để đền nợ những sự tôn thờ ô uế
Và những tội trời đã không cho người được mả đẹp mồ yên
Hỡi gã chết treo khả ố đau khổ của người là của ta chẳng khác
Nhìn chân tay người lủng lẳng nát nhừ
Như một cơn lợm giọng buồn nôn ta thấy dào dạt
Dâng lên miệng là vị đắng cay những đau khổ từ xưa
Đứng trước hình người, ôi cái xác thân yêu giữ sâu kỷ niệm
Ta cảm thấy tất cả những mỏ sắc và mõm to
Những con báo đen và những con quạ hiểm
Xưa kia vẫn say mê rỉa xé thịt da ta
- Trời đẹp xanh mặt biển xanh phẳng lặng
Nhưng tất cả với ta bây giờ đen tối máu me
Than ôi! Và như trong tấm vải liệm đầy bi thảm
Là trái tim ta vùi trong cái biểu tượng rõ kêu
Trên hòn đảo của nàng, Vê nuýt ơi! Ta chỉ thấy dửng dưng
Một cái giá treo cổ tượng trưng treo hình ảnh của ta
Hỡi Chúa hãy cho ta đủ sức mạnh và đủ anh dũng
Nhìn vào tâm hồn và xác thịt ta mà không ghê tởm xấu xa
Trang trong tổng số 14 trang (138 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] ... ›Trang sau »Trang cuối