Trang trong tổng số 142 trang (1414 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

30 (Nikolai Nekrasov): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Không phải gió gào thét trên rừng thông,
Không phải suối sông từ trên cao đổ xuống,
Mà là Đại vương Giá băng đi tuần tiễu
Qua khắp nơi lãnh địa thuộc về ông.

Ngài đi xem, những trận gió tuyết vừa xong,
Đã lấp kín các lối mòn hay chưa đấy,
Có để sót vết nứt nào, khe hở vậy
Nơi nào, đất trống chưa phủ kín tuyết băng?

Ngọn cây thông đã phủ tuyết hay không,
Hoa văn trên cây sồi trông có đẹp?
Băng đá đã đông chặt kín hết
Trên sông, hồ, mặt nước nhỏ to?

Ngài di chuyển từ cây nọ tới cây kia,
Đi trên băng, đến đâu, đều nghe răng rắc,
Và ánh mặt trời lung linh muôn sắc
Trong bộ râu quai nón rậm rì.

Đường nào cũng mở lối sẵn cho ông già,
Nhìn kìa ông lão tóc bạc đã đến gần chị,
Và bất chợt hiện ra ngay trên đầu thị,
Ngay chính sát phía trên đầu!

Nhảy lên cây thông cao chót vót nhất rừng,
Lão đập cây gậy nhọn vào cành cây nghe chan chát,
Rồi khe khẽ cất lên tiếng hát
Khúc ca hào hùng, khoác lác của mình:


Ảnh đại diện

29 (Nikolai Nekrasov): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Vừa làm xong công việc quen tay,
Nàng chất củi lên xe trượt tuyết,
Nắm lấy dây cương và cả quyết
Cho xe lên đường trở về nhà,

Nhưng đứng đây, mải suy nghĩ gần xa,
Tay cầm chiếc rìu lên vô thức
Rồi khe khẽ khóc lên, rấm rứt,
Và đến gần một gốc thông cao,

Đôi chân nàng quá yếu, bước liêu xiêu,
Tâm hồn kiệt quệ bao đau đớn,
Nỗi buồn đáy lòng chợt lắng xuống-
Một sự bình yên bất đắc dĩ, rợn người!

Đứng dưới gốc thông, gần như kiệt sức rồi,,
Không suy nghĩ, thở than, không rơi nước mắt,
Trong rừng hệt nhà mồ, im phăng phắc-
Ngày sáng trong, và rét buốt dữ dằn.


Ảnh đại diện

28 (Nikolai Nekrasov): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

BIểu tượng thánh thanh thản lên đường,
Các nữ tu cất tiếng hát đưa người đã khuất,
Mọi người đều hôn tượng thánh tất,

Ai cũng tỏ lòng tôn kính Đức ngài:
Người già và thanh niên bỏ dở công việc làm,
Từ các làng quê lên đường theo thánh.

Người ta khiêng đi phía trước…
Những người khốn khó, những kẻ ốm đau
Con biết, lạy Đức mẫu, con biết rằng người đi theo…
Đã được Ngài giúp lau khô nước mắt

Chỉ riêng chúng con chẳng được Ngài thương xót
…………………
…………………
Lạy Chúa! Con bổ được đủ củi rồi!
Đến nỗi đầy xe không chở hết một lần thôi..”


Ảnh đại diện

27 (Nikolai Nekrasov): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Em nán lại lâu do: Hôm ấy, các nữ tu
Làm tang lễ một bà sơ khổ hạnh.

Lễ cầu kinh buổi mai đang thực hiện,
Các nữ tu đi lặng lẽ trong nhà thờ,
Khoác những chiếc áo dòng đen một màu,
Chỉ người quá cố mang áo trắng:
Người yên giấc trông trẻ trung, thanh thản,
Biết rằng mình sẽ được nhập thiên đàng.
Có cả em, một người chưa xứng đáng hoàn toàn,
Cũng gập người, hôn bàn tay da trắng!
Em nhìn mãi khuôn mặt ấy:
Với mọi người, chị trẻ đẹp thật dịu dàng,
Giữa các nữ tu, trông chị như chim câu trắng màu
Giữa đàn bồ câu xám ghi mộc mạc.

Trên đôi tay, nổi màu đen tràng hạt,
Trên trán là tranh thánh giữa vòng hoa tang.
Tấm phủ đen chùm trên nắp áo quan -
Các thiên thần hiền lành là thế!

Hãy nói giúp em, cánh én thân yêu nhé,
Bằng đôi môi thánh thiện trước Chúa giàu lòng thương,
Xin cho em khỏi phải ở lại trấn gian
Thành goá phụ bần cùng nuôi đàn con côi cút!

Mọi người góp tay khiêng quan tài chậm bước,
Cùng cầu kinh, than khóc, hạ xuống huyệt xong.


Ảnh đại diện

26 (Nikolai Nekrasov): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Thật mịt mùng đường đất trong rừng!
Rồi đến lúc thì rừng cũng hết.
TớI gần sáng, ngôi sao vàng xuất hiện
Từ trên trời cao của Chúa nhân từ
Bỗng rơi xuống vội lao đi,
Chúa đã thổi tắt vì sao ấy,
Trái tim em run rẩy;
Em nghĩ miên man, nhớ lại mọi điều -
Rằng lúc đó nghĩ gì
Khi sao trời rụng xuống
Em nhớ ra rồi đấy!
Chân em chợt cứng lại, chẳng muốn đi,
Em nghĩ rằng chắc gì
Gặp lại anh còn sống sót…

Không, Nữ vương thiên đàng chắc không cho nốt!
Tranh thánh thần kì nhất quyết chữa được lành!

Em làm dấu thánh giá nhanh
Em chạy mau đáo để…

Thấy anh có sức chàng tráng sỹ,
Trời nhân từ, anh không chết, sẽ vượt qua…

Kia là tường tu viện rồi mà!
Cái bóng của em đưa đầu gần lại
Chạm sát cửa vào tu viện.

Em cúi mình thật thấp để chào,
Em kiễng chân lên, đứng nhìn vào -
Quạ đậu trên cây thập tự màu vàng rực,
Tim em lại nhói đau, thế là tan hy vọng.


Ảnh đại diện

25 (Nikolai Nekrasov): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Phải chăng em từng cầu xin Nữ vương thiên đàng?
Phải chăng em suốt đời lười biếng?
Trong đêm tối, một mình đi lùng tranh thánh
Em không hề nao núng, vẫn quyết đi,

Gió rú gào, vun tuyết đóng đống cao kia.
Trăng không thấy, giá có dăm tia sáng!
Nhìn trên trời, như thấy hình quan tài thấp thoáng,
Dây xích và quả tạ hiện ra từ đám mây đen…

Em không cố gắng vì anh chăng?
Em vì anh chẳng một điều tiếc nuối?
Em sợ mình phải nói,
Em yêu thương anh biết chừng nào!

Rồi trời đêm sẽ mọc kín đầy sao,
Chúng ta sẽ thấy sáng sủa ra hơn chứ?..

Một chú thỏ nhảy ra trong bóng tối,
Thỏ ơi, dừng lại, chớ nhảy lên
Chạy cắt mặt ta trên đường đi!

Lạy Chúa, thỏ phi vào rừng mất…
Đến nửa đêm thấy càng thêm hãi thật, -

Em nghe như có thế lực quỷ ma
Đang nhốn nháo, gào rú, lu loa,
Lên tiếng vọng vang trong rừng nghe rõ,

Em liên quan gì với thế lực ma quỷ đó?
Hãy tránh em ra, Hãy thương em, cô gái trắng trong
Em đang mang lễ vật dâng Nữ vương!

Em nghe tiếng ngựa hí,
Rồi tiếng sói gào rú,
Nghe có gì đang rượt đuổi theo chân,

Muông thú ơi! Chớ nhảy bổ vào em!
Người hung ác ơi! chớ đụng vào em nhé,
Mỗi đồng bạc do lao động làm ra ai chả quý!
…..
Anh lam làm suốt cả mùa hè,
Muốn nhìn mặt con mùa đông chẳng được,
Đêm dài dặc, em nghĩ về anh suốt,
Hai mắt không nhắm nổi một giây.

Anh vẫn đi, rồi bị lạnh, em thấy buồn thay,
Từ sợi lanh mềm, kéo thành sợi chỉ dài vô tận,
Dường như con đường thiên lý anh đi xa thật.

Con suốt của em nhảy bật lên tít quay,
Rồi va vào mặt đất ngay.
Anh Prokl đi bộ, vấp ổ gà, làm dấu thánh giá,
Gặp đoạn dốc, anh ghé vai đẩy xe đi nữa.

Hè đến hè đi, đã lại đông,
Bao vất vả, mới dành dụm được ít tiền thêm!

Người mở lòng giúp dân nghèo là Chúa,
Rồi chúng con sẽ dâng trả Ngài đầy đủ,
Từng kopeck một, mỗi đồng xu
Chúng con gom góp bằng công sức, mồ hôi!..


Ảnh đại diện

24 (Nikolai Nekrasov): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Tối trong rừng đàn gia súc lang thang,
Trẻ mục đồng bóc cây lấy vỏ,
Từ trong rừng chui ra một con sói,
Nó lẻn vào nhà ai bắt mất cừu?

Đám mây đen, đen kịt, nặng nề,
Đang treo thẳng trên đầu làng quê ta đó,
Từ trong mây, sét một tia phóng xuống,
Nó nhằm trúng vào mái nhà ai đây?

Khắp dân làng tin dữ truyền ngay,
Đám trai trẻ chẳng được rong chơi lâu nữa,
Kỳ tuyển lính đang chờ ngay bên cửa!

Con trai nhà ta là đứa con một mà,
Chỉ có hai con ở nhà ta,
Thằng Grisha và cô em gái,
Mà lý trưởng như quân ăn cướp tới -
Lão buông một câu: có lệnh của làng!

Thế là chàng trai của nhà mình,
Sẽ tiêu đời mà không hề có tội
Hãy đứng dậy, chở che cho con ruột!
Không, anh không thể bảo vệ con rồi!..

Hai bàn tay trắng của anh đã buông xuôi,
Đôi mắt sáng đã muôn đời khép lại…
Khổ sở thay, mẹ con em thành mồ côi, goá bụa!..


Ảnh đại diện

23 (Nikolai Nekrasov): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Sao mà dài đêm giá buốt mùa đông,
Nằm vò võ không có chồng sưởi ấm,
Chỉ mong thoát không rơi nước mắt,
Em ngồi dệt cho khuây khoả hằng đêm.

Em sẽ dệt vải vóc thật nhiều thêm,
Vài mới mịn màng, bền chắc,
Con trai mình rồi sắp lớn,
Khoẻ trông rắn rỏi, trai tráng dễ thương.

Con sẽ là chàng trai trẻ xứng danh,
Khắp vùng này không ai dám sánh,
Rồi ta chọn một cô dâu xứng đáng,
Nhờ người mối lái hỏi cưới đàng hoàng…

Tự tay em trải tóc cho Grisha nhà mình,
Con trai đầu lòng hồng hào, thắm đỏ,
Cô dâu xinh như bông hoa hé nở
Mình ơi, mau đến chúc mừng chú rể, cô dâu!..

Ngày này ta đợi như hội từ lâu,
Anh còn nhớ khi Grisha tập đi lẫm chẫm,
Suốt đêm mình chuyện trò linh tinh, lẩm cẩm,
Tính xem sau này lấy vợ cho con, -
Rồi để dành cho đám cưới mỗi đồng thêm…
Thật bõ công chờ, ngày ấy tới rồi, ơn Chúa!

Nghe chăng tiếng lao xao chuông ngựa!
Đoàn rước dâu đã trở lại rồi đây,
Ta mau ra đón họ đi thôi -
Cô dâu hệt như chim công xinh xắn -
Chú rể dáng hiên ngang như chim cắt -
Hãy rắc lên đôi trẻ những hạt thóc vàng,
Cài hoa bia chúc phúc cặp uyên ương!..


Ảnh đại diện

22 (Nikolai Nekrasov): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

GIấc mơ em đã ứng nghiệm, trời ơi!
Giấc mơ trước ngày lễ Đấng Cứu thế.
Nằm ngoài ruộng một mình, em ngủ thiếp,
Sau buổi trưa, liềm vẫn giữ trong tay,
Bỗng thấy quanh mình đông đúc thế này,
Một đạo quân không tài nào đếm hết, -
Vung tay dữ tợn ào ào xông đến,
Mắt lòng sòng sọc, gớm ghiếc ghê thay
Em đã định chạy khỏi xa đây,
Nhưng chân chẳng nghe lời, không nhúc nhích.
Em cầu cứu nhờ ai đến giúp.
Rồi gào lên gọi thấu trời cao,
Nghe đất dưới chân chuyển dịch ồn ào -
Người đầu tiên chạy về là mẹ,
Cỏ cây lá rung rinh nhè nhẹ -
Lũ con tìm đến người mẹ thân thương,
Cối xay gió đặt giữa cánh đồng
Trời lặng gió thì làm sao quay cánh mạnh;
Anh trai đến bên nằm sát cạnh,
Bố chồng cà nhắc cũng tới liền.
Mọi người ai cùng đến đủ đầy,
Chạy tới rồi, lục tục vây quanh hết
Chỉ riêng bóng hình người thân thiết
Em tìm hoài mà cấm thấy đâu….
Em liền lên tiếng gọi anh mau:
“Anh có thấy đội quân đông đúc
Đang vung vẩy tay chân trông phát khiếp, -
Mắt lòng sòng sọc nghĩ đến hãi kinh,
Sao không ai đến giúp đỡ em?..
Em đưa mắt nhìn quanh bốn phía -
Trời đất ạ! có việc gì đây nữa?
Đang diễn ra sự cố gì đây?
Có phải toàn lính tráng đâu!
Không phải là dân gan lì hung tợn,
Không phải là quân ngoại bang xâm lược,
Đây toàn là quân lúa mạch đen,
Vạn ngàn bông đều mẩy hạt chín đều,
Đang xông vào em đòi giải quyết!
Vẫy tay, làm ồn, tấn công quyết liệt
Khiến mặt, tay em ngứa ngáy, buồn buồn,
Chính mạch đen cúi đầu cho em cắt bằng liềm -
Chúng không muốn đứng ngoài đồng mãi!

Em nhanh nhẹn bắt tay vào làm mê mải,
Cắt luôn tay, thì thấy chúng rơi xuống cổ em
Những hạt mạch đen lớn, mẩy căng -
Em như đứng dưới mưa đang xối xả!

Mưa cứ trút đều suốt đêm rơi mãi
Toàn bộ mạch đen của nhà ta…
Anh Prokl Xevaxtianuwch, anh đâu à?
Sao anh không đến đỡ đần em chút ít?..

Giấc mơ của em đạt rồi, ôi trời đất!
Một mình em phải gặt hái cho xong.

Em phải gặt một mình không có chồng,
Phải thít mỗi bó lúa làm sao cho chặt,
Từng bó lúa phải nhỏ vào giọt nước mắt!
Nước mắt em đâu phải ngọc trai,
Những giọt lệ của bà goá khổ đau,
Vì sao Chúa trời cần nước mắt,
Vì đâu Chúa cần người ta khóc thật?..


Ảnh đại diện

21 (Nikolai Nekrasov): Bản dịch của Nguyễn Tùng Cương

Gia súc cho lùa vào rừng để kiếm ăn,
Cây lúa đứng cái làm đòng đã trổ,
Ta đã có mùa bội thu nhờ Chúa!
Giờ cỏ khô đánh đống tới ngực người,
Chúa cho ta được mùa rồi!
Vậy mà chẳng cho anh sống trọn đời, trọn kiếp, -
Muốn hay không, một mình em cố tiếp!..

Ruồi trâu vo ve chỉ chực hút máu người,
Cái khát khô đang hành hạ không thôi,
Ánh nắng làm lưỡi liềm cũng nóng,
Mặt trời soi chói mắt không nhìn rõ,
Nắng nung nhức đầu, thiêu đốt hai vai,

Thiêu cháy hai chân, bỏng rát tay hoài,
Từ ruộng mạch đen, như bếp lò nóng bức,
Hơi nóng bốc ra không ngừng, hừng hực
Lưng đau dừ dẫn gắng sức từng giây,
Tay chân đau mỏi đến rã rời đây,
Hết quầng màu vàng rồi thay quầng đỏ
Hiện ra chập chờn trong mắt em đó…
Hãy gặt mạch đen, cố nhanh lên,
Nhìn mà xem, lúa chín rũ ra thêm…

Giá có anh làm cùng, thì việc nhanh hơn hẳn,
Giá có anh, thì việc xong chóng vánh…


Trang trong tổng số 142 trang (1414 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: