Trang trong tổng số 134 trang (1336 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi Tung Cuong ngày 11/09/2025 07:26
Và thiên thần giầu lòng thương xót
Hát bài kêu gọi, không chút vô tình
Vang bên tai chàng trai trẻ Nga nghe cùng,-
Nước Nga đã gửi đi không ít
Bao chàng trai của mình thân thiết
Mang dấu tích hưởng quà Chúa ban cho,
Bước lên con đường ngay thẳng, tự do,
Và phải khóc thương họ không hề ít
(Họ đã biến thành sao băng không dấu vết
Khi bay qua vun vút trên bầu trời!).
Dù làng Valactrina có tăm tối khắp nơi,
Dù bị chế độ nông nô chèn ép
Và cuộc sống nô lệ luôn giày xéo,
Thì làng Valactrina vẫn gửi gắm, nguyện cầu,
Qua chàng trai Grigori Đôbrôxklônốp sớm mau
Thành sứ giả làng chờ trông, mong ước.
Số phận đã chọn anh chuẩn bị trước
Con đường vinh quang, cái tên thật rền vang
Xứng danh người bảo vệ nhân dân,
Rồi mắc bệnh lao và đi Xibir tù tội.
Ánh mặt trời sáng lung linh mềm mại,
Buổi ban mai lan toả khắp đất trời
Khí trong lành, hương thơm toả khắp nơi
Từ cây cỏ đưa hương trong trời đất…
Grigori bước đi, nghĩ miên man vơ vẩn
Lúc đầu chân bước trên đường cái quan
(Con đường xưa: với bạch dương lá loăn xoăn
Đường chạy thẳng như tên bay thẳng tắp).
Lúc anh thấy buồn, khi lòng vui phấn khích,
Được kích động nhờ bữa tiệc tại làng Valactrina,
Một ý nghĩ trong anh sôi nổi thể hiện ra
Thành bài hát đã nói lên tất cả:
Gửi bởi Tung Cuong ngày 11/09/2025 07:20
Giữa thế giới lao khổ
Với trái tim tự do
Đường đi chỉ có hai.
Hãy tuỳ sức kiêu hãnh,
Hãy tuỳ chí kiên trung, -
Chọn đường nào đi cùng?
Một con đường rộng rãi
Con đường này nhàm quen,
Nô lệ cho đam mê,
Đi theo con đường ấy,
Toàn người ham đam mê
Là phần lớn đám đông.
Về cuộc sống chân thật,
Về mục tiêu đẹp cao,
Ý nghĩ nực cười sao.
Ở đó luôn sôi sục,
Chiến tranh nặng hận thù
Vô nhân tính ngút trời
Vì lợi quyền ngắn ngủi.
Tù nhân bả vật chất
Mang đầy tội trong mình.
Bề ngoài trông hào nhoáng,
Là cuộc sống độc tàn
Câm điếc trước cái thiện.
Một đường khác chật hẹp
Con đường của thiện lương,
Những người chọn đi theo
Là những người mạnh mẽ,
Giàu lòng thương yêu người,
Xông vào trận, lao động.
Vì những người khốn khổ,
Những người bị bỏ rơi -
Đi theo bước chân họ
Hãy đến với người bị áp bức,
Hãy đến với người đầy khổ đau -
Hãy là người đầu tiên đến mau!
Gửi bởi Tung Cuong ngày 07/09/2025 09:44
AI phân tich đoạn thơ trên:
5-8.Đoạn này nhắc đến súng đạn của Đức, Thổ Nhĩ Kì, và Pháp, gậy của Nga là tượng trưng cho thiết bị, vũ khí trang bị cho quân đội các nước khác nhau, khi họ tiến hành chiến tranh chống nhau.
13-16:Những dòng này miêu tả sự kiện, khi trong bữa tiệc lớn tại một nhà giàu, người dự đã suýt thì giương giáo lên. Văn cảnh này cho thấy rằng, nông dân đã có ý định cướp của nhà người khác, việc đó dẫn tới xung đột và tâm trạng chán ngán.
“Ну-тка”
Đoạn mệnh lệnh này giống với «ну-ка» hay “давай», có vai trò thúc đẩy hành động hay thu hút sự chú ý.
“С редута-то с первого номеру”
Trong văn cảnh này, “С редута-то с первого номеру” có ý chỉ công sự, vị trí, hay thậm chí là của cải mà nông dân muốn cướp đem về. “С первого номеру” thể hiện sự khởi đầu, bước đi đầu tiên ở đây,
“С Георгием — по миру, по миру!”
: “С Георгием” có nghĩa: có vũ trang, vũ khí” hay “Có Chúa phù hộ”, Георгий” — là vị thánh Святой Георгий, tượng trưng cho chiến thắng hay đấu tranh.
Phép lặp lại “по миру” nghĩa là phải tấn công khắp mọi nơi.
40-42:“У третьей водицы попью из ковша»
Với người thứ ba, tôi dùng gầu uống nước.
Trong văn cảnh này, bài thơ chỉ ra rằng, nhân vật, sau khi trải qua rất nhiều thứ thách (bài thơ có nhắc tới hai người phụ nữ, họ tượng trưng cho hai giai đoạn khác nhau trong cuộc sống của nhân vật), và cuối cùng, nhân vật cũng nhận được sự thanh thản đang mong đợi từ lâu,
«Вода ключевая»
Nước suối nguồn
Đây là nước chảy ra từ suối nguồn, tinh khiết, nước thần, của thiên nhiên, nó tượng trưng cho mọi thứ tự nhiên và thuộc đất trời thiên nhiên.
«А мера — душа!»
Dây là phép ẩn dụ then chốt. Có nghĩa là, nước nguồn này không chỉ giúp giải cơn khát, mà còn bồi bổ cho tâm hồn thêm phong phú, có tác dụng khôi phục sức mạnh tinh thần, mang lại ý nghĩa cuộc sống và đem đến niềm hy vọng, nghĩa là giá trị của nước nguồn này cao hơn rất nhiều so với nhu cầu thể chất một cách đơn thuần. Như vậy, câu này dựng lên hình ảnh trạng thái tinh thần và thể lực của nhân vật được nâng cao lên rất nhiều sau khi trải qua con đường đau khổ dài dằng dặc.
Tâm hồn là thước đo cho mọi thứ, nhưng chính tâm hồn lại vô tận, không bến bờ, chẳng hạn như trong thiên nhiên.
Tâm hồn là vật định hướng, là thước đo hay mức độ trong mọi tình huống cuộc sống và ý kiến đánh giá.
Đồng thời, người ta nhấn mạnh tính vô biên và vô cùng của tâm hồn con người, nó có khả năng trở thành một thứ lớn hơn các khái niệm thông thường của con người.
Khi có câu hỏi: “Thước đo là gì?”, thì tâm hồn được xác định là chính thước đo, mà tâm hồn lại vô bờ bến, vô giới hạn.
Ý nghĩa chung:
Các dòng thơ này thể hiện bầu không khí căng thẳng trong xã hội và cuộc đấu tranh giai cấp, khi quần chúng nhân dân, mặc dù còn sợ hãi và thất vọng, vẫn định thử đấu tranh chống lại sự bất công và giới nhà giàu, đôi khi đã dẫn đến việc cướp bóc nhà giàu.
Gửi bởi Tung Cuong ngày 07/09/2025 09:40
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 05/11/2025 08:42
Thế giới sao kinh khủng,
Chẳng có sự thật đâu,
Cuộc sống thật tởm sao,
Lên cơn đau mạnh mẽ.
Đạn của người Đức nhé,
Đạn của Thổ Nhĩ Kì,
Đạn của người Pháp kia,
Gậy của nước Nga đấy!
Thế giới kinh tởm vậy,
Bánh mì không có ăn,
Không có chỗ nương thân,
Muốn chết không được phép.
Nào các bạn, từ vị trí tiền tiêu, số một,
Nào các bạn, có Chúa phù hộ, hãy xông lên!
Với người giàu lắm của,
Với các nhà sang giàu,
Suýt nữa đã giương mau,
Ngọn giáo lên chống họ.
Hàng giậu đinh sắc lẹm
Nhọn lởm chởm giương lên,
Trộm cắp là chủ nhân
Đã thành quân thú dữ.
Những người nghèo, đói khổ
Trong người chẳng một xu:
“Đừng lên án lính đi!”
“Không cần đâu, bạn ạ!”
Thế giới kinh tởm vậy,
Chẳng có bánh mì ăn,
Không có chỗ nương thân,
Muốn chết không được phép.
Chỉ có ba người khác:
Luka và Piôtr, Matren
Là đáng được nhắc tên
Vì họ luôn tốt bụng.
Muốn có thuốc để hút
Chỉ hỏi Piôtr và Luka
Còn thêm bạn Matren
Mới kiếm ra lương thực.
Bà Matriona là một
Ta tìm được lương ăn
Matriona là thứ hai
Mang theo bánh mỳ đấy
Với người thứ ba, tôi dùng gầu uống nước:
Nước nguồn, thước đo là tâm hồn!
Thế giới sao kinh khủng,
Chẳng có sự thật đâu,
Cuộc sống kinh tởm lâu,
Lên cơn đau dữ dội.
Служивого задергало.
Опершись на Устиньюшку,
Он поднял ногу левую
И стал ее раскачивать,
Как гирю на весу;
Проделал то же с правою,
Ругнулся:«Жизнь проклятая!»
—
8.И вдруг на обе стал.
«Орудуй, Клим!»
По-питерски
Клим дело оборудовал:
По блюдцу деревянному
Дал дяде и племяннице,
Поставил их рядком,
А сам вскочил на бревнышко
И громко крикнул: «Слушайте!»
(
Служивый не выдерживал
И часто в речь крестьянина
Вставлял словечко меткое
19.И в ложечки стучал.)
Клим
Logода есть дубовая
У моего двора,
Лежит давно: из младости
Колю на ней дрова,
Так та не столь изранена,
Как господин служивенький.
26.Взгляните: в чем душа!
Солдат
Пули немецкие,
Пули турецкие,
Пули французские,
30.Палочки русские.
Клим
А пенциону полного
Не вышло, забракованы
Все раны старика;
Взглянул помощник лекаря,
Сказал:«Второразрядные!
36.По ним и пенцион».
Солдат
Полного выдать не велено:
Сердце насквозь не прострелено!
(
Служивый всхлипнул; в ложечки
Хотел ударить, — скорчило!
Не будь при нем Устиньюшки,
42.Упал бы старина.)
Клим
Солдат опять с прошением.
Вершками раны смерили
И оценили каждую
Чуть-чуть не в медный грош.
Так мерил пристав следственный
Побои на подравшихся
На рынке мужиках:
«Под правым глазом ссадина
Величиной с двугривенный,
52.В средине лба пробоина
В целковый. Итого:
На рубль пятнадцать с деньгою
Побоев…» Приравняем ли
К побоищу базарному
Войну под Севастополем,
58.Где лил солдатик кровь?
Солдат
Только горами не двигали
А на редуты как прыгали!
Зайцами, белками, дикими кошками.
Там и простился я с ножками,
С адского грохоту, свисту оглох,
66.С русского голоду чуть не подох!
Клим
Ему бы в Питер надобно
До комитета раненых, —
Пеш до Москвы дотянется,
А дальше как? Чугунка-то
71.Кусаться начала!
Солдат
Важная барыня! гордая барыня!
Ходит, змеею шипит:
«
Пусто вам! пусто вам! пусто вам!»
—
Русской деревне кричит;
В рожу крестьянину фыркает,
Давит, увечит, кувыркает,
Скоро весь русский народ
79.Чище метлы подметет.
Солдат слегка притопывал,
И слышалось, как стукалась
Сухая кость о кость,
А Клим молчал: уж двинулся
К служивому народ.
Все дали: по копеечке,
По грошу, на тарелочках
87.Рублишко набрался…
@@@
Người lính thấy mình đang co giật.
Khi dựa người vào Ustinuska,
Anh ta giơ chân trái lên cao
Và nhấc chân lên sau hạ thấp
Hệt như lúc nâng tạ thật
Lặp lại cùng chân phải y nguyên
“Cuộc đời chết tiệt!” - anh cất lời nguyền
8.Và đứng thẳng trên hai chân bỗng chốc
Hãy làm việc đi, Klim! Theo cách thức
Của Peterburg, Klim thu xếp việc rồi:
Đưa đĩa gỗ cho từng người -
Cho ông bác và cô cháu gái nhỏ,
Xếp họ ngồi thành hàng cùng chỗ,
Còn chính anh ta nhảy lên khúc gỗ để ngồi
Và hét to tướng: “Xin các vị nghe tôi!»
(Một người lính không kìm được mình lại
Thường xen vào lời người nông dân nói mãi,
Một từ chính xác, đích đáng lọt tai
19.Và đưa tay gõ gõ chiếc thìa thôi.
Klim
Trong sân nhà tôi có khúc gỗ
Vốn từ một cây sồi đó
Nằm đấy đã lâu từ lúc tôi trẻ trai
Tôi thường bổ ra lấy củi dùng hoài,
Vì khúc gỗ này không bị thương đến nỗi,
Như anh lính của Chúa Trời bị tội.
26.Hãy nhìn xem: thật đúng hồn người!
Người lính
Súng đạn người Đức thôi,
Kia Thổ Nhĩ Kỳ đó,
Đạn của Pháp cũng có,
30.Gậy của Nga nằm đây.
Klim
Nhưng trợ cấp toàn phần không dành cho người lính
Hoá ra là, họ đã bác thẳng thừng
Tất cả các vết thương của ông;
Trợ lý bác sỹ khám xong và phán:
“Thương tật cấp hai là đích đáng!
36.Xét trợ cấp đúng theo mức thương tật thôi.”
Người lính
Bác sỹ không được phép lộ hết ra ngoài:
Tim chưa bị đạn xuyên qua thủng hẳn!
(Người lính khóc oà; thấy chiếc thìa trước mắt
Muốn gõ chơi mấy nhát, người co rúm lại kìa!
Nếu Uxtiniushka không ở sát ông già
42.Thì ông đã ngã vật ra thẳng cẳng.)
Klim
Người lính làm đơn khiếu lại thẳng
Họ đo vết thương bằng thước đo thường,
Rồi xếp từng vết thương vào hạng nhẹ cho xong
Xuýt xoát không bằng đồng xu mẻ,
Đây là cách nhân viên phát lại điều tra để
Chia loại thương tích đám trẻ đánh nhau:
“Dưới mắt phải là vết tím bầm sâu
To bằng đồng hai mươi kôpêk,
Giữa trán có lỗ thủng ăn thành vết
Bằng đồng rúp vàng thật rõ ràng.
Tổng cộng: một rúp mười lăm tính ngang
Là tiền đánh đòn cộng lại…”
Vậy ở đây, họ đánh giá ngang nhau thì phải
Xem cuộc ẩu đả tại chợ làng
Với chiến đấu ở Sevastôpôl chỉ ngang bằng,
58.Nơi người lính đổ máu xương, bị chết?
Người lính
Người lính không chuyển núi, dịch sông hết
Mà xông vào công sự tấn công!
Như thỏ con, bầy nhím, mèo hoang.
Và ở đó tôi mất đi đôi chân vĩnh viễn
Sau đạn nổ kinh hoàng, tai tôi bị điếc,
66.Vì đói ở Nga tôi suýt chết luôn!
Klim
Anh ta nên về Peter mới xong
Tìm đến Ban thương binh xin cứu trợ,-
Phải cuốc bộ đến tận Matxcơva nữa,
Còn tiếp theo là gì? Đi tàu hoả xa,
71.Chỉ nghe giá vé đã hết hồn rồi mà!
Người lính
Một mệnh phụ uy quyền! Đầy kiêu hãnh!
Đi đi lại lại, miệng phì phì như rắn:
“Bay chết mau! Nhà rỗng tuếch! Chết đi!”-
Bà hét to cho làng Nga phải cùng nghe;
Gào thẳng tận tai nông dân có mặt,
Đánh tàn phế, quật quăng, làm tàn tật,
Chẳng bao lâu, dân Nga nói chung
79.Chổi vung lên quét đi sạch sẽ như bong.
Người lính đứng dậm chân tại chỗ,
Tiếng va đập vang lên nghe rõ
Xương chạm nhau lộp bộp gõ vào tai,
Còn Klim im không nói, nín lặng hoài:
Dân bước lại nơi người lính đứng
Ai cũng rút trong túi ra đồng kôpêk,
Cầm đồng xu đặt lên đĩa nâng niu
87.Từng đồng xu góp lại thành rúp nhiều…
Gửi bởi Tung Cuong ngày 05/09/2025 14:54
AI phân tich:
(…) bài thơ miêu tả cảnh lao động nặng nhọc của thợ kéo thuyền, tác giả đã cho thấy sự bất bình đẳng trong xã hội và nỗi thống khổ của nhân dân. Bài thơ vẽ lên cảnh người kéo thuyền phải lao động khổ sai, khi kéo các con thuyền, xà lan chở hàng trên sông Volga, họ là nạn nhân của chế độ người bóc lột người và ách áp bức nông dân ở nước Nga sa hoàng.
Các tư tưởng và hình tượng chính:
-Lao động kiệt sức: trường ca đã truyền đạt một cách rõ nét công việc nặng nhọc và đơn điệu của việc kéo thuyền hàng, dưới trời nóng như thiêu như đốt.
-Sự bất bình đẳng xã hội: Nekrasôp đối lập cảnh lao động của thợ kéo thuyền và cuộc sống xa hoa của giới chủ, cho thấy hố ngăn cách sâu sắc giữa các giai cấp.
-Hy vọng có sự thay đổi: mặc dù công việc kéo thuyền mệt nhọc, trong trường ca vẫn thể hiện rõ môtip hy vọng sẽ có ngày thức tỉnh nhân dân, thức tỉnh sức mạnh và khả năng đấu tranh giành cuộc sống tốt nhất.
Hình ảnh tượng trưng cho nhân dân:
Hình tượng người kéo thuyền trở thành tượng trưng cho nhân dân Nga, sự kiên nhẫn, nỗi đau khổ và ý chí bất khuất của nhân dân.
Ý nghĩa:
Phê phán xã hội: Nekrasốp không đơn thuần miêu tả lao động mà còn phê phán hệ thống xã hội đã cho phép diễn ra chuyện bóc lột người như vậy.
Tinh thần yêu nước: tác giả thể hiện lòng yêu Tổ quốc, nhưng không phải với các tầng lớp đặc quyền làm kìm hãm sự phồn vinh của đất nước, mà yêu thương nhân dân đang đau khổ rên xiết, thông qua thơ kể về lao động cực nhọc của thợ kéo thuyền.
Tóm lại, tác phẩm thơ này là một công trình mạnh mẽ thể hiện rõ nỗi đau và sự bất công trong đời sống của nhân dân, và như một lời hiệu triệu nhân dân tiến tới nhiều thay đổi trong xã hội
Gửi bởi Tung Cuong ngày 05/09/2025 13:44
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 21/11/2025 10:41
Hết dùng vai, đến lưng, rồi qua ngực
Anh kéo xà lan đi bằng dây,
Cái nóng ban trưa thiêu đốt anh ngay,
Mồ hôi ròng ròng như suối chảy.
Và anh ngã quỵ, rồi anh vùng dậy,
Thở khò khè, Đubinushka rên rỉ hoài,
Anh kéo xà lan đến bến rồi
Sau thiếp đi như tráng sỹ nằm quên chết,
Và sáng sớm, anh tắm hơi mồ hôi bay biến,
Chân anh đi trên bến cảng vô lo.
Ba rúp được khâu vào thắt lưng xong.
Còn lại là tiền đồng kêu lạch cạch,
Nghĩ một thoáng, anh bước vào quán rượu
Và không nói gì, vứt lên mặt bàn
Những đồng xu do lao động để dành
Và uống xong, anh càu nhàu như giọng vịt,
Làm dấu thánh, nhìn về nhà thờ xa tít;
Nào lên đường thôi! Hãy khởi hành!
Anh bước say sưa, miệng nhai bánh mì nhanh,
Mua tặng vợ làm quà tấm vải đỏ,
Khăn cho em gái, và cho con nhỏ
Những con ngựa lấp lánh ánh vàng,
Anh đang về nhà, đường chẳng hề gần,
Xin Chúa cho con về đến nơi và ngơi nghỉ!
*
Về người kéo thuyền, Grisha mê mải nghĩ
Chuyển sang xứ sở huyền bí - nước Nga,
Hướng đến những người dân ở ta.
(Cái thời đó, những ngày sao tươi đẹp
Ở Nga không có nhà nào không bàn bạc,
Không trường học nào mà chẳng luận tranh
Về người nông dân Nga nhà mình)
Anh nhớ lại mọi thứ cùng lập tức,
Những gì anh thấy, những gì nghe được
Chính anh từng sống cạnh người dân,
Những gì anh nghĩ, những thứ đọc làm quen
Mọi thứ - ngay cả thày giáo
Cha Apollinari từng bảo
Những lời nói mới ngày nào:
“Từ thời trước, nước Nga đã được cứu vớt
Nhờ những khát vọng của người dân thôi thúc.”
(Vị linh mục uyên bác đem so
Người dân với Ilya Muromets cơ).
Và Grisha lang thang rất lâu trên bờ biển
Lòng lo lắng, chân đi, đầu nghĩ miết
Cho đến khi bài ca mới vang lên
Làm dịu đi cái đầu anh
Đang nung nấu nghĩ suy nóng giẫy.
Gửi bởi Tung Cuong ngày 05/09/2025 08:42
AI phân tich:
Trong câu: «В подспорье речи с дракою» đã miêu tả không khí dự xong bữa tiệc - ngày hội và sau đó là sự thức tỉnh của mọi người.
Văn cảnh của dòng thơ: «В подспорье речи с дракою» có ý nghĩa như sau: được sự hỗ trợ, bổ xung, cho lời phát biểu là xử dụng sức mạnh thể lực, (đánh đấm nhau).
Câu thơ này xuất hiện trong bữa đại tiệc, khi người dự đã giải tán ra về, chỉ còn nhóm mugic chu du và nhân vật cùng ngủ lại.
Tiếng hát và nhiều giọng nói mạnh mẽ của mọi người đang vang truyền trên sông Volga, tạo lên bức tranh mọi người trở lại cuộc sống bình thường sau ngày hội bão tố.
(…) sau ngày hội, giờ là lúc, cần phải hành động kiên quyết và thậm chí phải dùng cả vũ lực, nếu cần thiết. Điều này phản ánh đúng thực tại nước Nga, sau lễ hội đã đến lúc, phải tiến hành nhiều việc làm nghiêm túc và phải đấu tranh bảo vệ công lý.
Những dòng thơ này thể hiện ý tưởng chủ đạo của tác phẩm trường ca này: hạnh phúc thật sự của nhân dân là giành được tự do, còn thiên chức của con người là phục vụ quyền lợi chung của toàn dân, là đấu tranh giành tương lai tươi sáng cho tất cả mọi người.
Gửi bởi Tung Cuong ngày 03/09/2025 19:30
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 14/11/2025 12:22
Thay cho diễn văn và bài hát,
Là cãi tranh xen lẫn đánh nhau
Mãi sáng ra, bữa tiệc mới xong,
Một tiệc lớn!.. Mọi người giải tán
Ra về. Nằm lại là nhóm
Chu du của ta, họ ngủ thiếp đi
Dưới gốc dương liễu kia,
Và ngủ ngay là Iônushka, vừa ngả lưng xuống
Một tín đồ tính hiền hoà có tiếng
Đi liêu xiêu, Xavva với Grisha
Dẫn ông bố trên đường trở về nhà
Và miệng hát, trong không gian mát lạnh
Trên bờ sông Volga, như tiếng kèn xông trận,
Cùng lúc cất lên nghe thật âm vang
Những tiếng ca gầm lên truyền lan:
Số phận của dân tộc,
Hạnh phúc của dân ta,
Ánh sáng và tự do
Là điều thiêng liêng nhất!
Chúng ta xin Trời thật
Chỉ một chút ít thôi:
Trời ban sức cho con
Biết làm ăn khéo léo
Việc trung thực kinh doanh!
Làm người là lao động
Là con đường thẳng băng
Tim đến được con tim,
Hợp nghĩ suy tất cả,
Ai hèn và biếng lười!
Thiên đàng không lên được?
Số phận của dân tộc,
Hạnh phúc của dân ta,
Ánh sáng và tự do
Là điều thiêng liêng nhất!
Gửi bởi Tung Cuong ngày 03/09/2025 09:04
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 03/09/2025 21:51
Không có ai như Chúa!
Ngài không uống, không ăn
Út ít của mẹ ngoan,
Con xem, ngài sẽ chết!
Mẹ xúc cho thìa trước,
Xúc tiếp thìa thứ hai-
Vẫn không ăn, kêu hoài:
“Rắc cho con ít muối!”
Muối nhà sao kiếm nổi,
Dù chỉ một nhúm con!
“Hãy rắc bột vào luôn!”-
Chúa nhắc thầm gợi ý.
Một hai thìa, con dễ,
Sau ngậm miệng không ăn.
“Mẹ cho con muối nhanh!”-
Con gào lên đòi muối.
Lại rắc bột trắng mới…
Và xúc một thìa thêm
Nước mắt mẹ rưới liền!
Con ăn luôn hết sạch!
Mẹ hân hoan nói mạnh-
Mẹ đã cứu thoát con…
Hãy nhớ một điều luôn
Nước mắt mang muối mặn!..
Gửi bởi Tung Cuong ngày 03/09/2025 08:53
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 03/09/2025 21:47
Nghèo hơn cả người nông dân nghèo nhất
Là anh chàng Triphôn
Nhà có hai phòng bé con:
Một bếp lò ngày đêm khói nhả,
Một phòng, ngang một xa gien là phòng mùa hạ,
Vấn đề là mọi thứ chẳng bền lâu;
Nhà không nuôi bò, ngựa cũng có đâu,
Có con chó tên gọi Duđushka thật,
Một chú mèo rồi hai con rủ nhau đi mất.
Sau khi thu xếp cho cha đi ngủ xong,
Xavuska cầm ngay sách để đọc luôn,
Còn Grisha không chịu ngồi yên một chỗ
Cậu vội phóng ra đồng, vào đồng cỏ.
Grisha vốn chân tay thật dài,
Nhưng khuôn mặt lại thấy gầy gầy,
Do đầu bếp vốn hay ăn bớt
Khi nấu ăn cho sinh viên chủng viện.
Grigori ở chủng viện đã quen
Một giờ đêm thức giấc tự nhiên
Và sau đó không ngủ đến khi mặt trời mọc
Cậu không ngủ mà chờ bánh mì nóng ruột,
Bánh được phát cho mọi người
Cùng với nước pha mật ong mỗi sáng mai.
Làng Valactrina dù nghèo đi nữa,
Họ vẫn được ăn no từng bữa
Cám ơn ông Vlas cha đỡ đầu
Cám ơn các bác nông dân khác nhau!
Những người rất tuyệt vời ở đó
Tuỳ theo sức mình, đã làm việc đầy đủ
Bằng bao công sức lo toan
Họ đã làm được trong thành phố luôn.
Phó tế khoe về các con luôn miệng.
Chúng được nuôi ăn uống cẩn thận -
Và quên đi câu chuyện nghĩ rằng.
Anh ta chính là người đói bụng quanh năm,
Bao tiền bạc bỏ ra đi tìm kiếm.
Ăn ở đâu, ở đâu còn đồ uống.
Anh ta tính tình vốn dễ dàng,
Còn nếu là người khác, chắc gì đã thoát chăng
Sống được đến lúc răng long đầu bạc.
Mẹ anh ta là Đômnushka từ trước
Là người hết lòng chăm sóc các con,
Nhưng đời bà chẳng được thọ hơn
Trời gọi sớm. Bà ra đi mất
Khi sống cả đời chỉ nghĩ về muối thật:
Không bánh mì, có thể xin ai đó được ngay,
Chứ muốn có muối mà ăn,
Phải trả ngay bằng tiền sạch, không nhàu nát,
Mà người cả làng Valactrina tất tật
Đều là nông nô của chủ đất suốt đời,
Làm quanh năm không có nổi một xu rồi!
Người Vackhlatrina ngân dài bài ca “Đói”
Phải tra thêm vỏ cây vì thiếu muối
Mới quai mồm nhai nuốt nổi bánh mỳ.
Và đó là phước lành với Đômna vì
Hai mẹ con nuôi nhau nhường nhịn,
Đã từ lâu, hoá thành bùn trong mộ kín
Con ruột của bà đều chết ngay từ tuồi thơ măng,
Bàn tay người Valactrina mà không dễ dàng
Chúa đã ban phước cho bà nhiều thứ.
Bà cố nông không đền đáp đủ
Với mỗi người từng đã cưu mang
Giúp bà việc gì đó trong ngày tháng gian nan,
Suốt đời bà chỉ bận tâm về muối,
Bà Đômnusshka hát về muối nhiều lúc,
Khi ngồi giặt, khi cắt cỏ ngoài đồng,
Mỗi khi ru bé Grishenka ngủ phải rung rung
Đứa con nhỏ thân yêu bé bỏng.
Trái tim cậu bé như bị bóp chặt cứng,
Khi các bà nông dân nhớ lại và
Hát bài ca của Đômnina
(Một người làng Valactrina thông minh thật
Đặt tên cho bài hát là “Muối mặn”)
Trang trong tổng số 134 trang (1336 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] ... ›Trang sau »Trang cuối