Trang trong tổng số 16 trang (157 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Gửi người trong mơ (Paul Éluard): Bản dịch của Tế Hanh

Chín trăm nghìn tù binh
Năm trăm nghìn tù chính trị
Một triệu nhân công

Hỡi người tình giấc mơ
Hãy cho họ sức khoẻ
Hạnh phúc sống trên đời
Cho họ trong bóng mênh mông
Những cặp môi tình dịu
Như nỗi quên khổ đau

Hỡi người tình giấc mơ
Người mẹ người vợ người chị người em
Sữa đầy trên môi
Hãy cho họ xứ sở
Như họ đã yêu thương
Một xứ sở say đời

Một xứ: rượu ca hát
Mùa màng tươi tốt
Trẻ em thì tinh nghịch
Người già thì dịu dàng
Hơn cả trái và hoa
Một xứ đầy người đẹp

Chín trăm nghìn tù binh
Năm trăm nghìn tù chính trị
Một triệu nhân công

Hỡi người tình giấc mơ
Tuyết đen trong đêm trắng
Cho họ con đường mới

Ngoài nhà tù nhốt họ
Họ đã phải hy sinh
Chịu tất cả nhục hình
Nhưng họ vẫn đứng vững
Họ đầy cả đạo đức
Như đầy cả vết thương
Nhưng họ cần phải sống

Hỡi người tình lúc ngủ
Hỡi người tình lúc thức
Hãy cho họ tự do
Nhưng giữ cho chúng tôi phần xấu hổ
Vì đã có thể tin vào sự xấu hổ
Dầu là để tiêu diệt nó đi


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Bảy bài thơ tình thời chiến (02) (Paul Éluard): Bản dịch của Tế Hanh

Ngày của mắt chúng ta
Đầy hơn những trận lớn

Thành phố và làng mạc
Mắt ta thắng thời gian

Trong thung lũng bừng lên
Một mặt trời khoẻ mạnh

Và trải ra trên cỏ
Thịt hồng của tình yêu

Buổi chiều khép đôi cánh
Trên Paris tuyệt vọng
Ngọn đèn ta đỡ đêm tối
Như người tù đỡ tự do


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Bảy bài thơ tình thời chiến (01) (Paul Éluard): Bản dịch của Tế Hanh

Con tàu trong mắt em
Đã làm chủ ngọn gió
Mắt em là xứ sở
Người ta lại thấy mình

Kiên nhẫn mắt em chờ chúng tôi

Dưới hàng cây trong rừng
Trong mưa trong gió bão
Trên tuyết những đỉnh cao
Giữa mắt và trò chơi con trẻ

Kiên nhẫn mắt em chờ chúng tôi

Mắt em là thung lũng
Dịu dàng hơn sợi cỏ
Mắt em làm giàu có
Mùa nhân loại nghèo nàn

Mắt em chờ chúng tôi
Để luôn luôn được thấy

Vì chúng tôi đem đến tình yêu
Tuổi trẻ của tình yêu
Lẽ phải của tình yêu
Và niềm bất tử


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Chỉ thị (Paul Éluard): Bản dịch của Tế Hanh

Cái đêm trước khi chết
Đêm ngắn nhất đời anh
Ý nghĩ mình còn sống
Đốt cháy cổ tay anh
Sức nặng thân mình làm anh đau lòng
Sức lực làm anh nhức nhối
Chính từ đáy sâu ghê gớm ấy
Anh bắt đầu mỉm cười
Anh không chỉ có Một đồng chí
Mà hàng triệu hàng triệu
Để trả thù cho anh, anh biết thế
Và một ngày mới sáng lên trong anh


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Bọn buôn bán khoan hồng (trích) (Paul Éluard): Bản dịch của Tế Hanh

Không có ngọc nào quý hơn
Lòng mong muốn trả thù cho người vô tội

Không có trời nào sáng hơn
Buổi mai này bọn phản bội ngã gục

Không có lối thoát nào trên đời này
Khi người ta tha bọn gây ra tội ác


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Brandebourg (André Frénaud): Bản dịch của Tế Hanh

Tên thống đốc Brandebourg bắt tôi đãi cát dưới hàng thông
và máu tôi đầy cả xi măng đập trong huyết quản
Những tường cao sáng lên khi trời hửng
và chiều chiều hàng bạch dương nhởn nhơ như những con hồng hạc
Con cò đã bay đi
Nó sẽ qua quê tôi bị tàn phá
nơi đầy ngựa chết và nước mắt
vẫn không ngừng chín mùi
để thành hạt ngọc cứu vớt chúng tôi
tren cuộc đời đang đợi chúng tôi
và đã chết
ở Bourgogne hay ở Paris
Và nhà thờ Đức Bà
người chị cả những phụ nữ hứa hôn
ngoảnh sang tôi và mỉm cười
Tôi chống xẻng hướng về mặt trời lặn
Cát chảy gương mặt tôi


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Sonnet 22 (Jean Cassou): Bản dịch của Tế Hanh

Mọi thời đại, khắp nơi nơi, người thợ
chết mỏi mòn. Máu họ chảy tràn đường
Những người thợ kêu gào ngã xuống
trong khói lửa, trong đói lạnh khắp bốn phương

Khắp mọi nơi tảng đá lạnh làn da
Cỏ cây khô, chấn song rỉ sắt
ngày lại ngày khốn cùng đói rét
nối tiếp nhau không chấm dứt bao giờ

Hỡi Thượng đế công minh không phải ở trên trời
mà trong lòng căm tức của con người
Người không trả lời gì trên trái đất?

Vị chúa của kẻ cường quyền hãy mở mắt
Dầu miệng bịt câm, tay bị xích xiềng
những người thợ đâu chịu ngồi yên?


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Cây sáo ngày qua (Bagriana Elisaveta): Bản dịch của Tế Hanh

Gió tuổi trẻ
nổi lên
thổi qua
phồng ra
những cánh buồm
và đưa ta
trên
ngược dòng mọi người
Con sông tràn trề say sưa
nhận chìm mọi nghi ngờ
và lần nữa hồn ta
mở ra ánh sáng

Như một nhà ảo thuật
Cây sáo tình yêu bắt đầu dạo khúc
và làm dịu đi
những ý nghĩ như con rắn độc
những hối hận đã qua
và suy nghĩ hối tiếc thoát ra
những đoá hoa
đặt trước
chân dung

Ngủ đi
những con dơi mù loà của quạnh hiu trong đêm tối đến
Ngủ đi
Những con sói bạo tàn của đói nghèo lẻn vào dữ tợn trong sương

Đó là tiếng chim ca
trong lùm cây nở hoa
tiếng gầm sư tử rung chuyển
khu rừng xa nhiệt đới
đấy là những làn điệu thần tiên cây sáo người chăn cừu
dưới bóng râm êm mát
và tiếng nói chân chính của mỗi chúng ta
đã thốt ra ít nhất một lần trong đời
tiếng của tình yêu


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Bánh xe (Bagriana Elisaveta): Bản dịch của Tế Hanh

Quay, quay bánh xe vòng đời
quay theo điệu mau và điệu chậm

từ bắc đến nam, từ đông đến tây
trong bão, trong nắng, qua đêm, qua ngày

lăn trên những trái tim và số phận
qua nỗi vui buồn, qua nụ cười nước mắt

quay quay bánh xe cuộc đời
đời là vươn lên, luôn luôn chuyển động

chúng ta còn trẻ, ta còn mê say
chúng ta của nhau, chúng ta còn đây

đừng dừng lại, dừng lại là chết
chúng ta sẽ chết nhưng hãy còn lâu


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Ảnh đại diện

Binh đoàn quốc tế đến Madrid (Pablo Neruda): Bản dịch của Tế Hanh

Vào một buổi sớm một tháng giá rét
Một tháng hấp hối đầy bùn và khói
Một tháng đau buồn bị bao vây và đau khổ
Qua cửa ướt át nhà tôi, người ta nghe lũ chó Châu Phi
Tru lên với tiếng súng, răng nanh đầy máu
Khi chúng tôi không mơ ước gì ngoài thuốc súng, khi chúng tôi
Tưởng đời chỉ đầy bọn ăn thịt người hung ác
Thì đánh tan cái giá lạnh Madrid trong sương mai
Tôi thấy với mắt tôi với tim tôi
Tiến vào những con người chiến đấu
Của binh đoàn nghèo khổ cương kiên
Đó là lúc chị em
Lo lắng mang nhớ nhung như ngọn lửa
Và cái chết Tây Ban Nha, nhức nhối hơn bao cái chết
Tràn trên cánh đồng ngày xưa rực rỡ mùa vàng

Trong các phố, máu người
Hoà với nước chảy từ các căn nhà tàn phá
Xương trẻ em, cái lặng im
Xé lòng của các bà mẹ
Cặp mắt những kẻ cô đơn nhắm nghiền
Giống như nỗi buồn, giống như khu vườn tàn phá
Sự tin tưởng như cành hoa bị giết

Các đồng chí ơi
Lúc đó
Tôi thấy
Và mắt tôi hãy còn kiêu hãnh
Tôi thấy các anh qua buổi sớm sương mai tiến vào từ Cát-ti-dơ
Lặng im và cương quyết
Như tiếng chuông trước bình minh
Đi từ xa đầy trang nghiêm, mắt sáng
Đi từ bí mật, đi từ Tổ quốc bị xâm chiếm, đi từ ước mơ
Đầy sự dịu dàng và đầy súng
Để bảo vệ cái thủ đô Tây Ban Nha, nơi mà tự do bị săn tìm đang hấp hối
Xâu xé bởi bầy thú dữ

Anh em ơi! Lúc ấy
Sự trong sáng, sức mạnh, lịch sử hiên ngang của anh em
Mọi người đều rõ cả
Tất cả cái ấy đến với những người không còn hy vọng
Xuống các hầm mỏ rỉ han
Lên những bậc thang cao nhất của nô lệ
Mong sao tất cả ngôi sao, tất cả bông lúa vùng Cát-ti-dơ và thế giới
Viết tên các anh và sự kiên cường của các anh giống như cây cổ thụ

Vì với hy sinh, các anh làm sống lại
Tin tưởng, tâm hồn, lòng tin
Và với khoan dung, cao cả, với những người đã chết
Như qua một thung lũng đá cứng bằng máu
Chảy tràn một con sông mênh mông của chim bồ câu sắt thép và ước mơ


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]

Trang trong tổng số 16 trang (157 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ... ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: